Chương 231 - 232

Tùy Chỉnh

Editor: Mây (Sky)03|10|2022🍵🍵🍵CHƯƠNG 231.Đáng tiếc, một nữ tử tài hoa như vậy lại chỉ có thể bị nhốt trong hậu viện phủ quốc công, thật đáng tiếc.Lâm Ngọc Cẩn khẽ thở dài."Đang thở dài cái gì vậy?" — Bỗng nhiên có người vỗ vai hắn, Lâm Ngọc Cẩn hoảng sợ quay đầu nhìn, thì ra là đường ca của hắn.Lâm Ngọc Cẩn lắc đầu: — "Đường ca có việc tìm ta sao?"Lâm Ngọc Hành nở nụ cười: — "Thì là tổ mẫu tìm cho đệ một vị cô nương không tồi, muốn đệ về nhìn xem thế nào, không dối gạt đệ, vị cô nương lần này chính là một vị tài mạo song toàn".Lâm Ngọc Cẩn nhếch môi cười lạnh, hắn tin mới lạ.Lúc trước không phải tổ mẫu cũng tìm nhiều nữ tử tài mạo song toàn như vậy ư, nhưng những cô nương đó cho dù có tài hoa hơn nữa cũng kém Tô phu nhân.Haizz, đáng tiếc Ân cô nương đã sớm trở thành Tô phu nhân, bằng không nhất định hắn sẽ đi cầu hôn."Đường ca, huynh giúp ta từ chối đi, ta còn học sinh phải kiểm tra không thể đi được". — Nói xong, Lâm Ngọc Cẩn xoay người rời đi rất nhanh.Hiện giờ hắn chỉ cần nhìn là thấy sợ, cũng chẳng còn tin tưởng vào ánh mắt của người nhà mình nữa.-Chuyện Tô Nguyên Gia thông qua khảo hạch đã được truyền ra trước cả khi hai mẹ con rời khỏi thư viện Lộc Sơn, tin tức Lâm Ngọc Cẩn quyết định thu nhận Tô Nguyên Gia làm đồ đệ cũng không giấu diếm, nó như một đạo sấm sét làm nổ tung cả kinh thành."Thiên phú của tiểu công gia phải đến mức nào mà viện trưởng Lâm lại muốn nhận làm đồ đệ chứ?""Ta không cầu con ta trở thành đồ đệ của viện trưởng Lâm, chỉ cầu cho nó có thể thông qua khảo hạch"."Quốc công phu nhân thật sự là hạnh phúc, có phu quân thâm tình như quốc công gia, lại có hài tử thông minh như tiểu công gia. Đúng là ghen tị mà".Bởi vì bên ngoài có quá nhiều người, cho dù là thân phân tôn quý sẽ không bị cản trở nhưng Ân Âm cũng không muốn ở lại để bị vây xem nên liền cùng Tô Nguyên Gia lên xe ngựa rời đi.Trên xe ngựa, Tô Nguyên Gia hưng phấn đến độ mặt nhỏ đỏ bừng."Gia Gia, hôm nay con được nhận vào thư viện Lộc Sơn, con muốn phần thưởng gì mẫu thân sẽ cho con"."Thật sao ạ?"Ân Âm nhướng mày, tiểu tử này muốn cái gì đây."Đương nhiên mẫu thân sẽ không lừa con". Tô Nguyên Gia im lặng một chút, nhỏ giọng nói: — "Mẫu thân, hài nhi muốn đi Kim Mãn Lâu một lần".Kim Mãn Lâu là cửa hàng trang sức vàng bạc, ngọc bích lớn nhất kinh thành, trang sức bên trong được làm rất tinh xảo, kiểu dáng lại đa dạng, mọi người trong kinh thành rất yêu thích.Tất nhiên là bên trong ngoại trừ đồ trang sức của phụ nữ tương đối nhiều thì nam giới, người già, trẻ em cũng có.Ân Âm chỉ cho rằng Tô Nguyên Gia muốn mua cho bản thân nên cũng không để tâm mà gật đầu đồng ý.Thấy Ân Âm không hỏi bé con cũng thở phào nhẹ nhõm.Cậu bé đi Kim Mãn Lâu không phải muốn mua đồ cho bản thân mà là muốn mua cho mẫu thân, cậu bé nhớ là không bao lâu nữa sẽ tới sinh nhật mẫu thân, thật vất vả mới ra khỏi phủ một chuyến, vừa hay đi Kim Mãn Lâu chọn một món trang sức cho mẫu thân.Rất nhanh xe ngựa đã đi ngang qua Kim Mãn Lâu, Ân Âm và Tô Nguyên Gia cùng nhau xuống xe ngựa.Kim Mãn Lâu được chia làm bốn lầu.Lầu một là trang sức bình dân, sức tiêu thụ xem như cũng được.Lầu hai là chuyên cung cấp đồ trang sức cho các thương nhân giàu có.Lầu ba và lầu bốn là dành cho người có thân phận tôn quý hoặc hoàng thân quốc thích.Người ở lầu một rất nhiều, hai mẹ con vừa tiến vào thì người của Kim Mãn Lâu đã phái chuyên gia mang bọn họ lên lầu ba."Ngài đến thật đúng lúc đó quốc công phu nhân, đây đều là trang sức mới tới của Kim Mãn Lâu, rất hợp với ngài". — Lưu chưỡng quỹ giới thiệu.Ân Âm khẽ cười: — "Hôm nay cũng không phải là ta đến mua trang sức, là con trai ta mua"."Hả?" — Lưu chưởng quỹ có chút kinh ngạc.HẾT CHƯƠNG 231.- Wattpad: __S_K_Y__s -- Fanpage: Bản dịch 0 đồng -CHƯƠNG 232.Ông ta cúi đầu nhìn nhóc con, sau khi nhận ra người trước mặt là tiểu công gia ông mới phản ứng lại.Hôm nay xem như may mắn, vậy mà ôn gta có thể gặp được tiểu công gia."Ở đây chúng tôi còn có rất nhiều trang sức thích hợp với tuổi của tiểu công gia". — Lưu chưởng quỹ lập tức nhiệt tình hơn.Tô Nguyên Gia không lập tức đồng ý, ngược lại nói với Ân Âm: — "Mẫu thân, người có thể chờ hài nhi không, hài nhi muốn tự mình lựa".Ân Âm vừa nghe được lời này thì có chút suy nghĩ mơ hồ: — "Được, mẫu thân chờ con".Ở lầu ba của Kim Mãn Lâu có xây một vị trí chuyên để cho những người chờ đợi nghỉ ngơi và giải khát.Ân Âm vừa ngồi xuống đã có hạ nhân đưa lên đồ uống giải khát, tầm nhìn ở chỗ cô rất tốt, từ góc độ này chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy tình huống bên Tô Nguyên Gia.Ân Âm nhàn nhã ngồi thưởng thức, Tô Nguyên Gia ở bên kia nói với Lưu chưởng quỹ: — "Chưởng quỹ, ông giới thiệu cho ta một ít trang sức thích hợp với mẫu thân ta đi".Lưunchương quỹ kinh ngạc: — "Thì ra là tiểu công gia muốn chọn trang sức cho quốc công phu nhân".Quốc công phu nhân thật sự là một người hạnh phúc, quốc công gia yêu nàng, ngay cả tiểu công gia năm tuổi nhỏ bé cũng muốn bí mật mua trang sức cho nàng.Ông ta lấy trang sức vừa rồi ra: — "Tiểu công gia, những trang sức này đều là đồ tốt, ngài có thể xem qua một chút".Lưu chưởng quỹ ở một bên giải thích cho Tô Nguyên Gia, bé con cũng nghe rất nghiêm túc, ánh mắt lướt qua đống trang sức.Sau đó cầm lấy một cây trâm và nói: — "Còn cái này thì sao?""A, tiểu công gia có ánh mắt thật tốt, đây là cây trâm làm từ băng phỉ thúy hiếm có, mặt trên là hoa hải đường đặt biệt do chính tay sư phụ Nguyên Nhai khắc lên. Nhìn hơi nhỏ nhưng lại rất phù hợp với khí chất của quốc công phu nhân".Tô Nguyên Gia quan sát cây trâm, tưởng tưởng nếu cài trên đầu mẫu thân sẽ thế nào, ánh mắt càng lúc càng sáng, càng nhìn càng cảm thấy hợp với mẫu thân nhà mình."Chưởng quỹ, cây trâm này giá bao nhiêu?""Cái này có giá 138 lượng".Đối với một đứa bé năm tuổi như Tô Nguyên Gia thì 138 lượng rất là đắt tiền, tuy rằng hàng tháng đều có bạc và cũng không tiêu gì nhiều nhưng tiền tích cóp vẫn không đủ.May mắn hôm nay cậu bé đem theo những trang sức không dùng được, hẳn là có thể dùng để mua cây trâm này.Chỉ là hắn còn chưa mở miệng nói chuyện, cây trâm trong tay đã bị một bàn tay trắng nõn đoạt lấy."Cây trâm này xinh đẹp ghê, gia, Yên Nhi thích cái này". — Thanh âm nữ tử nũng nịu vang lên."Nếu thích vậy thì mua đi". — Nam tử có thân hình cao lớn đứng bên cạnh thuận miệng nói, giọng nói có chút quen thuộc.Tô Nguyên Gia giồng như nghe được giọng nói của phụ thân mình, quay đầu nhìn lại mới phát hiện là một người không quen biết.Dường như là nhận thấy ánh mắt của Tô Nguyên Gia, nam nhân cũng nhìn cậu bé một cái, nhưng khi nhìn thấy thì đồng tử chợt co rụt lại, đáy mắt kịch liệt xẹt qua tia bối rối, không tự giác nắm chặt tay.Phát hiện không phải người mình quen biết, Tô Nguyên Gia cũng dời tầm mắt qua nữ tử kia, nói: — "Cây trâm này là ta nhìn thấy trước".Đôi mắt đẹp của Túy Yên khẽ nâng, nhìn lướt qua Tô Nguyên Gia, nhẹ nhàng nói: — "bé con, ngươi mới mấy tuổi mà đã đến đây mua trang sức của nữ nhân rồi".Tô Nguyên Gia nắm chặt nắm đấm nhỏ: — "Ta là muốn mua trang sức cho mẫu thân"."À, mua cho mẫu thân ngươi ư. Vừa rồi ta nghe nói cây trâm này tận 138 lượng, một đứa bé như ngươi có tiền sao? Hơn nữa cây trâm này chỉ thích hợp cho nữ tử trẻ tuổi đeo, mẫu thân ngươi chỉ sợ đã già rồi".HẾT CHƯƠNG 232.🍵🍵🍵Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ❤❤❤