chương 80

Tùy Chỉnh



Chan và Charlotte dĩ nhiên không hề hay biết được rằng , cô em gái tốt ở sau lưng của bọn họ giở trò với mình . Bọn họ vẫn cứ thản nhiên đi vào con hẻm đó , tìm kiếm xung quanh địa chỉ nhà cô gái ấy . Nhưng càng đi sâu vào bên trong họ càng phát hiện , nơi này rõ ràng là một khu đèn đỏ trá hình . Trong thâm tâm nàng cứ nghĩ rằng may mắn mình không đến đây một mình , nhưng lại không biết khi xuất hiện cùng Chan ở đây lại chính là một sự sai lầm .

" Là ai vậy ? " - tiếng của một cô gái trẻ từ bên trong vọng ra , nếu như đã sinh sống ở đây chắc hẳn cũng không phải là dạng người đàng hoàng gì cho lắm .

" Tôi muốn nhờ cô một chút có được không ? " - Chan đứng ngay cửa ra vào của cô ta , nhìn sơ qua một lượt đây rõ ràng là nơi đàn ông có thể đến mua vui bất cứ lúc nào . Cô gái mà họ tìm đến ăn vận giống như sợ người ta không thấy hết , còn có bộ dạng giống như ngay tức khắc muốn câu nhân .

" Một đêm còn được mà , có tiền là được "

" Chỉ cần cô giúp tôi tìm ra vị thầy bùa ngãi đó , cô muốn tiền tôi cho cô " - lúc vừa rồi khi nàng rời khỏi chỉ nói với cô đi một chút thôi , bây giờ đã tốn rất nhiều thời gian rồi , vì thế không muốn ở nơi cô ta day dưa nữa .

" Không phải chứ , đi chơi gái dẫn bồ theo làm gì ? "

Tự trong thâm tâm Chan lúc này một màn khinh bỉ , lại dám suy nghĩ anh là dạng người này . Dù gì cũng là thiếu gia của họ Austin , lại phải đến mức đi tìm thú vui ở những nơi thế này . Lại còn dám nói ra mấy câu không nên nói nhất , bằng chứng chính là khi Charlotte nghe thấy có chút không vui .

" Bồ bịch cái gì ? Là anh trai của tôi . Cô làm cái nghề này cũng chính là muốn kiếm tiền thôi , tôi cho cô tiền là được chứ gì ? "

" Có tiền là có quyền đó , sao muốn tôi giúp gì cho hai người " - người con gái này quả thật chuyện gì cũng không từ , cho dù có là mướn cô đi đánh ghen cũng không tệ đâu . Vì thế ngay lập tức châm lấy một điếu thuốc , gật đầu đồng ý .

" Vào trong nói chuyện "

Bên trong nhà của cô ta cũng chẳng có cái gì gọi là thu hút để Chan phải đưa Charlotte vào , nhưng khu này phức tạp đến như vậy . Tuy rằng hiện tại Charlotte không còn là Tổng giám đốc của EL nữa , cũng chẳng phải người của họ Austin nữa . Nhưng trên thương trường dù gì em ấy cũng là người có địa vị khiến người khác nể một phần , kẻ thù trước đây của Charlotte khi bị em ấy đánh bại cũng chưa từng nghỉ bỏ qua cơ hội dìm chết đối thủ này . Lỡ như để phóng viên bắt gặp bọn họ lén la lén lút ở khu này , còn chẳng phải sẽ ngay lập tức lên trang nhất không cần bỏ tiền PR sao ?

Phóng viên chẳng qua cũng chỉ là lo quá xa mà thôi , không có ai trong số bọn họ biết cựu Tổng giám đốc EL và thiếu gia họ Austin đến đây cả . Nhưng lại có một người đúng lúc có mặt tại khu nhà đó , bọn họ đã ở bên trong nhà cô gái kia hỏi qua địa chỉ của vị thầy bùa ngãi này . Charlotte không có ý định ở lại quá lâu , nàng còn phải nhanh chân đi tìm vị thầy đó khi sáng ngày mai đã phải lên đường đi công tác .

Khi nàng cùng với Chan bước ra khỏi khu nhà đó nét mặt đã vô cùng vui vẻ , từng cử chỉ động tác hắn ta dìu dắt chị xuống những nấc thang đều thế nào hiện rõ . Khu hẻm này là gì vậy Bảo Bối ? Đâu đâu cũng nghe mùi dơ bẩn , em chỉ mới đứng đây một chút thôi đã không biết có bao nhiêu cặp nhân tình cùng nhau bước vào . Chị xuất hiện ở đây để làm gì ? Còn đi chung người chẳng nên đi ? Vì sao ngay cả em cũng không thể nào thành thật ?

" Anh ba không sao ? Em tự đi được mà "

Lúc bọn họ từ căn nhà đó bước ra , cô gái bên trong cầm được tiền rồi cũng không màng tiễn họ . Chan lại cứ hai ba bậc thang sẽ nắm lấy tay của nàng , thật ra lúc nhỏ nàng từng bị ngã từ trên cầu thang xuống , nên anh ấy cũng thường xuyên phản ứng như vậy mỗi khi Charlotte phải sử dụng cầu thang bộ .

" Mưa xuống nơi này lại cũ như vậy , bậc thang phủ đầy rong rêu , em vẫn là nên cẩn thận một chút "

" Anh ba nhanh một chút , em sợ rằng không kịp "

" Charlotte ..."

Chan đột nhiên đứng yên khẽ gọi nàng một tiếng , chính là khi anh ấy thấy có một người con gái đang ở ngay phía trước dựa vào một bức tường mục nát nhìn lấy họ . Người đó còn chẳng phải là người suốt ngày Charlotte cứ phải đặt vào tâm trí hay sao ? Bây giờ nhìn thấy họ trong tình cảnh như vậy , lại còn ở một nơi không mấy sạch sẽ , nhất định là suy nghĩ không thông .

" Bạn nhỏ ? Em sao lại đến đây ? "

Phải , là nàng muốn giấu cô chuyện này nên khi nhìn thấy cô có một chút kinh ngạc . Nhưng nàng cũng chẳng phải làm chuyện đáng xấu hổ gì , nên không cần phải có thứ cảm xúc gọi là tội lỗi khi bị người ta phát hiện . Chỉ là nét mặt của Engfa bây giờ không nhìn ra được , rốt cuộc là cô đang nghĩ đến điều gì ?

" Về thôi "

" Nhưng mà lúc nãy chị ..." - ý Charlotte muốn nói rằng là nàng đến đón Chan , bây giờ Engfa như vậy chắc chắn sẽ không ngồi cùng xe với anh .

" Về đi , anh tự đón taxi được rồi . Engfa , lúc trước là cô bị bùa ngãi hoành hành , bây giờ có lẽ cũng tỉnh táo rồi chứ ? Tôi và Charlotte không có làm chuyện gì không minh bạch , đừng suy nghĩ lung tung "

Nếu như là cô của lúc bị bà Lee điều khiển , nhất định sẽ lao đến cùng anh đánh nhau một trận . Nhưng bây giờ chỉ nắm chặt lấy tay của Charlotte đưa nàng đi , một câu cũng không cùng ở nơi Chan phát ra . Tuy rằng lực nắm ở cổ tay rất chặt , nhưng lại không hề làm cho nàng phải đau đớn như lần nào đó bọn họ cãi nhau nữa .

Tình huống như vậy chắc hẳn Charlotte không có thời gian đi tìm người thầy đó nữa , một mình Chan đón được một chiếc taxi liền đi đến địa chỉ cô gái đó ghi vào một tờ giấy . Tuy rằng anh ấy một chút thiện cảm cũng không có với Engfa , nhưng dù gì Charlotte cũng là đứa em mà anh ấy thật lòng yêu thương muốn giúp nàng hoàn thành tâm niệm .

                 ------------------------------

" Sao không tức giận ? Không chất vấn chị tại sao lại lừa em ? "

Thật ra bọn họ không có trở về căn hộ , là Engfa đưa nàng lên xe chạy được một lúc . Liền cảm thấy nếu như vận dụng đầu óc lúc này để lái xe , nhất định không ổn một chút nào . Chi bằng tìm kiếm một chỗ nào yên tĩnh , giống như hiện tại bọn họ chính là đang đứng bên cạnh một con sông trong lòng thành phố , rất lâu lại chính nàng là người mở lời trước .

" Chị muốn nói tự khắc sẽ nói , chị giấu em thì nhất định có lý do của chị " - hai tay của cô lúc này chống lấy thành lan can nâng mình ngồi lên đó , chất giọng bây giờ là nửa phần tức giận , nửa phần ôn nhu .



" Chị ra ngoài cùng anh ấy là để tìm người giải bùa cho em , chỉ có cô gái ở ngôi nhà đó mới biết được địa chỉ của bà ấy . Chị sợ rằng em nghe đến chuyện này sẽ nổi giận ... "
" Được rồi "
Chất giọng của cô vẫn không để lộ cho nàng biết cô đang nghĩ đến điều gì ? Từ trên lan can của cây cầu đó lặng lẽ thở dài . Thà rằng bản thân cô tức giận nói ra những lời chỉ trích với nàng , dù gì trong mấy hôm đó cũng đã tạo thành một thói quen rồi . Chính mắt nhìn thấy bạn nhỏ của mình có tâm sự , lại không dám nói ra , chẳng phải chỉ vì quá nghĩ cho cảm nhận của mình hay sao ?
" Bởi vì em có thành kiến với anh ba , nên chị không thể nói cho em biết chị đi cùng anh ấy "
" Bảo Bối , em quả thật vẫn không có cảm tình với anh ấy được . Nhưng em không phải tức giận vì chị đi với anh ấy , là bởi vì chị đã lừa em "
Giữa bọn họ khúc mắc lớn nhất đó chính là sự tin tưởng , cô không muốn giữa họ có một sự nghi ngờ nào lẫn nhau . Nhưng có lần đầu tiên , sẽ có tiếp những lần sau đó . Bắt đầu kể từ lúc Charlotte qua lại với Chan , bọn họ đã rất nhiều lần xảy ra mâu thuẫn với nhau .
" Xin lỗi "
Hiện tại người con gái của cô vẫn đang đứng trước cô đầy ủy khuất , gió bên ngoài lại từ lúc nào trở nên muốn ức hiếp người con gái này . Từ trên lan can cô đã không ngồi yên nữa , cật lực tiến đến ôm lấy nàng xoa dịu . Cô cũng không phải là đang nổi trận lôi đình với nàng , rốt cuộc tại sao phải khóc đến như vậy chứ ?

" Ở đây là ngoài đường , cũng không phải ở nhà . Chị không sợ người khác bắt gặp chị tèm lem xấu hổ như vậy sao ? Ngoan , đừng khóc nữa "
" Em còn giận không ? "
" Lần sau không cho phép nói dối nữa , nếu không chị tự biết sống chết đi "
Bên ngoài gió càng lúc càng lớn rồi , hiện tại Engfa cũng không muốn nàng đứng bên ngoài chịu lạnh nữa . Gắt gao bế lấy người con gái của mình ngồi lại vào xe , còn cố tình hạ thấp ghế xuống một chút , bởi vì lúc nãy nhất thời không sao nghĩ thông không muốn lái xe về nhà . Tình huống bây giờ chính là nơi họ đang đứng quả thật cách xa khu chung cư ghê lắm ...
" Sao còn chưa ngủ nữa ? Mai còn phải ra sân bay sớm mà "
Nàng còn tưởng đâu cô sẽ không để cho nàng đi nữa , nhưng lại không tiện mở lời hỏi cô . Đằng này cô nói như vậy cũng đã yên tâm phần nào , nhưng hiện tại nàng vẫn chưa tìm được người đó nên có phần không yên tâm cho lắm .
" Nếu như chị ghi cho em địa chỉ vị thầy đó , em có đến chữa trị không ? "
" Là chị muốn mà , em nhất định sẽ làm "
Người nào đó dọn dẹp một vài thứ trên bàn làm việc , liền tiến tới ngồi bên cạnh của nàng cố tình ru vào một giấc ngủ say . Nhưng chỉ vừa lim dim một chút , thì lại bật mình ngồi dậy làm cho cô giật mình đến mấy lần đi .
" Còn một chuyện ... "
" Lại chuyện gì nữa đây ? Hôm nay chị có vẻ không được ngoan cho lắm "
" Nói đi , thật sự không còn giận chị nữa , một chút cũng không còn giận nữa "
Lần này quả thật không nghe được câu trả lời từ cô rồi , bởi vì người đó chỉ là đang thực hiện một số biện pháp mạnh giúp nàng ngoan ngoãn ngủ hơn thôi . Có điều có vẻ như tiểu sủng vật của cô đã mệt lắm rồi , chỉ mới đưa nàng một nụ hôn sâu đã có thể khiến nàng khó mà mở to đôi mắt ra nói dai như vậy nữa .
Khi Charlotte đã có thể yên ổn không lo không nghĩ nữa , cô lại hết mực cố gắng để nàng nằm xuống không cần lay động . Nếu như bình thường cô còn điều gì muốn làm vào giờ phút này nữa , thì cũng chỉ là ôm chặt lấy nàng cùng ru mình vào trong những giấc mộng đẹp thôi . Nhưng bây giờ phòng ngủ lại thiếu mất một người , nhưng hành lang phía bên ngoài lại có thêm một người lặng lẽ . Bầu trời đêm hôm nay không có một chút ánh sáng phát quang từ những ngôi sao lấp lánh , bởi vì đâu đó mây đen dường như đã kéo đến thật nhiều .
              
              
     
            _______________________Tính đăng thêm nhưng chap sau bắt đằu hơi bất ổn nên để qua lúc daddy bay đã nhó 🫶🏻