chương 20

Đến lúc Bạch Vĩ Kỳ tỉnh lại thì cũng đã gần trưa, Cố Hắc Minh không biết đã đi đâu mất , phòng làm việc trở nên trống vắng, lạnh lẽo

Cậu vẫn nằm đấy trên sàn nhà lạnh buốt không một hơi ấm nhưng tâm của Bạch Vĩ Kỳ giờ đây đã sớm nguội lạnh không còn cảm giác. Quả nhiên khi con người ta đã không còn xem bạn như một thứ quan trọng nữa thì không có lý do gì khiến cho họ phải thương tiết hay lo lắng.

Bạch Vĩ Kỳ biết mọi chuyện hiện tại điều do cậu, là chính cậu đã phụ hắn trước, đây là thứ mà bản thân cậu xứng đáng nhận được không nên oán trách càng không có tư cách để oán trách. Nhưng cậu lại không ngăn được cái cảm giác sợ hãi cùng phẫn hận trong lòng mình, cậu hận hắn hận cái con người đã từng rất yêu chiều cậu giờ đây trở nên hoàn toàn xa lạ tựa hư một con ác quỷ đội lốt người và con mồi được nhắm đến không ai khác chính là bản thân cậu.

Đi lên từ sàn nhà lạnh lẽo, những vết thương sau những lần bị xâm phạm giờ đây nó một lần nữa lại nhói lên khiến cậu đau đến nhíu mày , cố gắng mệt mỏi từng bước quay trở lại phòng làm việc của mình ,cậu không muốn một lát nữa lại phải đối diện với Cố Hắc Minh sau khi hắn trở về .

Bạch Vĩ Kỳ không biết sau khi Cố Hắc Minh sẽ làm gì kế tiếp đối với cậu nhưng chắc chắn là sẽ không có gì tốt đẹp

Trải qua giày vò thân thể cùng tinh thần Bạch Vĩ Kỳ giờ đây vô cùng mệt mỏi vừa về tới phòng liền tựa xuống ghế dựa. Đúng như cậu nghĩ , bản thân đến đây chỉ để thỏa mãn Cố Hắc Minh để làm trò cười cho hắn chứ không hề có một công việc nào được bàn giao cho cậu.

Bạch Vĩ Kỳ cứ thế ngồi đó cho đến khi hết giờ làm vẫn không có một người nào đến gặp cậu ngay cả hắn Cố Hắc Minh.

Ngồi trên chiếc xe mà hắn đã sắp xếp cho cậu từ trước quay trở về căn hộ. Đứng trước nó giờ đây đối với cậu chẳng khác nào là mồ chôn

" có sa hoa đẹp đẽ đến mức nào đi chăng nữa thì sao ? cũng không thể che đậy được sự thối nát , cũng chỉ là nơi mà một con quỷ có thể thực hiện tội lỗi của mình"

Truyện chỉ có trên wa t t p a d dammei2 còn lại đều là reup hết

Dùng cơm tối xong Bạch Vĩ Kỳ quyết định đi lên phong nghỉ ngơi, nhưng cũng chỉ được một lúc sau khi cậu ngủ Cố Hắc Minh liền đến . Hắn đi vào nằm xuống cạnh cậu sau đó ôm cậu vào lòng. Bạch Vĩ Kỳ vừa bị hành động của hắn làm cho giật mình tỉnh giấc, thấy tay của hắn vòng qua người mình thân thể cậu liền cứng đờ không dám động dậy, Bạch Vĩ Kỳ sợ nếu như cậu động đậy con người kia liền nổi lên thú tính hành hạ cậu.

Có lẻ là do sợ hãi cho nên Bạch Vĩ Kỳ không hề cảm nhận được người phía sau mình từ lúc đến vô cùng kỳ lạ, sau khi ôm cậu Cố Hắc Minh không hề động đậy hay thậm chí cũng không phát ra một âm thanh nào nếu như binh thường có lẻ Bạch Vĩ Kỳ đã bị hắn dùng lời lẻ để vũ nhục.
Cho đến gần năm phút trôi qua Bạch Vĩ Kỳ mới nhận ra được điều này thân thể có chút thả lỏng cậu liền xoay người qua nhìn thử thì thấy hai mắt Cố Hắc Minh đang nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt tựa như muốn xuyên qua thân thể Bạch Vĩ Kỳ để nhìn gì đó .

Hành động này của Cố Hắc Minh khiến Bạch Vĩ Kỳ vô cùng hoảng sợ mà vô thức lùi về phía sau nhưng vòng tay của hắn quá cứng rắn khiến cậu không xê dịch được Cố Hắc Minh đưa mặt tiến tới gần cậu hơi thở thoang thoảng khiến cậu nhận ra hắn đang say , Bạch Vĩ Kỳ nghe được trong miệng hắn là tiếng thì thầm

" Em quay về rồi , em hối hận rồi đúng không yên tâm anh vẫn đang chờ em giờ đây anh đặc biệt có tiền, bảo bối của anh em thật.....'' tiếng nói cứ nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi không còn phát ra âm thanh nữa Cố Hắc Minh đã ngủ mất .

Bạch Vĩ Kỳ sau khi nghe rõ được từng lời kia liền không tự chủ được mà rơi nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống gương mặt xinh đẹp tiều tụy, mọi thứ xung quanh cậu giờ đây tựa như không còn chuyển động nữa , sự im lặng đến đáng sợ duy chỉ còn tiếng thở đều đặn của Cố Hắc Minh cùng với tiếng nước mắt của cậu . Bạch Vĩ Kỳ quả nhiên mày không xứng đáng để có thứ được gọi là tình yêu .

...............................................

ahehehe mọi người hôm nay nhẹ nhàng thui he sorry vì ra chương chậm nhưng mà do tui lười thiệt mn ạ mỗi lần tui bật máy lên định ghi là i như rằng não tui nó không hoạt động hàಠ_ಠಠ_ಠ(◎_◎;)
xung quanh ttui toàn là "âm thanh bé ơi ngủ đi đêm đã khuya ơi " dù đang là buổi trưa hahahaಥ⌣ಥಥ⌣ಥ(//・_・//)

mà mn vẫn đợi tui cảm ơn nhiều còn có nhớ ủng hộ truyện ms của tui nghen