Chương 26: Chồng

[Anh sẽ chăm chỉ thương cưng.]

Dưới cảnh đẹp như vậy, Trì Thanh Diễm không thể nào tha cho cậu.

"Trì Thanh Diễm... nuốt không nổi nữa..."

Tạ Ương Nam phun ra đầu cu béo cứng đến không chịu nổi trong miệng, khép lại khuôn hàm đau nhứt chống đến tê mỏi, duỗi lưỡi lấy lòng liếm lên hai bên hòn trứng, ngậm vào một bên trứng mặp, tay nỗ lực sục tuốt dương vật.

"Mệt quá."

Trì Thanh Diễm vén tóc mái của cậu, lộ ra cả khuôn mặt, nhìn đuôi mắt rũ xuống vô cùng đáng thương đang nhìn mình, trong miệng vẫn đang liếm hết mình, ngoan đến nổi càng khiến người ta muốn thương cậu hơn, bắt nạt cậu.

"Được rồi." Hắn nói rằng: "Tự cởi quần ra, ngồi lên mặt anh, anh liếm cho cưng."

Tạ Ương Nam vừa nghe, chân cũng mềm nhũn, cậu nhìn xung quanh một vòng, thật sự hoang vu giống như Trì Thanh Diễm từng nói, sẽ không có người xuất hiện ở đây, vì vậy cậu cắn cắn môi, đem dây kéo chậm rãi kéo xuống.

Quần và quần lót rất nhanh đã tuột xuống, Tạ Ương Nam cầm bỏ bên trên tảng đá, quay người nhìn Trì Thanh Diễm đang nằm trên tảng đá chờ cậu rất lâu, không còn cách nào là từng bước từng bước đến gần, tách hai chân ra ngồi chồm hổm hai bên hông Trì Thanh Diễm, chậm rãi bò lên phía trước.

Trên đường bò lên dương vật hung hăng cọ qua bắp đùi cậu, ma sát khiến cậu nổi da gà, Tạ Ương Nam nhìn trong mắt nam nhân nồng nặc trêu tức cùng tình dục, hai chân không nhịn nổi run rẩy, không biết gan lớn bao nhiêu, tại nơi hoang dã này, đem phía dưới của mình, từ từ đôi mặt với đôi môi mỏng kia.

Trì Thanh Diễm vừa mới lè lưỡi, tàn nhẫn liếm qua khe môi, Tạ Ương Nam sướng đến không nhịn được kêu lên.

Nuốt vào từng ngụm nước, Tạ Ương Nam vừa định nhích mông đi, cảm giác hai cánh mông mình đột nhiên bị Trì Thanh Diễm bóp ở trong tay, miệng bướm tư mật càng bị hai ngón tay cái không chút lưu tình banh ra, một giây sau hạt hạch bên trong bị Trì Thanh Diễm dùng sức hút vào trong miệng.

Nam nhân giống như lữ khách trên sa mạc khát cực kỳ, đột nhiên trời hạn gặp mưa, thè lưỡi hóp má liều mạng hút vào nguồn suối mơ.

"A! Không được như vậy, không muốn hút..."

Linh hồn đều bị cái miệng kia hút đi, hai tay Tạ Ương Nam chống đỡ phía sau, dùng sức lắc đầu thét lên, nhưng tai Trì Thanh Diễm không nghe thấy lời cự tuyệt của cậu, bú mút đến hai chân run rẩy, toàn thân mềm nhũn, kề toàn bộ bướm thịt lên trên mặt Trì Thanh Diễm.

Người đều dâng tới cửa, đầu Trì Thanh Diễm không cần nhấc, chờ lại hút vài ngụm trong miệng bướm, thịt bướm bắt đầu phun nước, ực ực đã nuốt vài ngụm còn chưa đã thèm, Trì Thanh Diễm duỗi đầu lưỡi dài ra, chui vào cửa động khắp nơi tung hoành, chạm tới từng tầng vách thịt không buông tha.

Lưỡi giống như con rắn nhỏ, tuy rất mềm, nhưng rất dai, ở bên trong miệng bướm mình không ngừng chơi đùa quấy rối, kích thích ngứa cả người nhưng không sảng khoái, Tạ Ương Nam cố nén kích động khép chân lại, chịu đựng để lưỡi phía dưới vờn quanh.

Trì Thanh Diễm vui như mở cờ, thậm chí còn xoa xoa mông cậu giúp cậu chuyển động trước sau, Tạ Ương Nam sướng không chịu được, chủ động ở trên đầu lưỡi bắt đầu lắc hông.

Trước mặt là cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp vừa mới chụp qua, bên tai còn nghe thấy cả tiếng chim hót, gió nhẹ nhàng thổi trên mặt mang theo hơi thở của thiên nhiên, mọi chi tiết nhỏ đều nhắc nhở Tạ Ương Nam, cậu cư nhiên cùng Trì Thanh Diễm địt nhau ngoài trời.

Lỡ như, lỡ như thật sự có người đi qua, nhìn thấy cảnh tượng bọn họ dơ bẩn dâm loạn, thự sự là xấu hổ đến chết.

Tưởng tượng đến cảnh tượng bị bắt quả tang khiến trên mặt cậu càng thêm dâm đãng, mặt đỏ hồng lan đến tận tai, cuối cùng lan đến toàn thân, bên trong một trận run rẩy, Tạ Ương Nam khó nhịn rên rỉ bắn ra trong miệng Trì Thanh Diễm.

Khát nước đã được chữa khỏi, giờ đến lượt dương vật cứng muốn nổ tung.

Trì Thanh Diễm từ trên tảng đá đứng dậy, vuốt phần tóc đã bị nước dâm dính ướt, hắn kéo Tạ Ương Nam, khiến người khom lưng xuống, hai tay đặt trên tảng đá, mà hắn từ phía sau, bợ dương vật khí thế hung hăng của mình nhắm ngay cửa động nhầy nhụa nước, thẳng lưng một cái, thô lỗ thúc dương vật thọc vào hơn phân nửa.

"A!" Tạ Ương Nam bị địt lảo đảo một cái, thiếu chút nữa không đứng vững.

"Bướm chặt quá, thả lỏng chút." Trì Thanh Diễm dùng sức tát lên cánh mông trắng mịn: "Đã lâu không chịch cưng, bướm nhỏ không nhớ rõ hình dáng con cu bự rồi."

Trong miệng hắn bảo rất lâu, Tạ Ương Nam nghe thấy, chỉ cần qua hai ngày là đã được xem là rất lâu.

Tạ Ương Nam cũng không cảm thấy được có cái gì không đúng, khinh bỉ hắn dùng từ quá lố, cố hết sức quên đi cái cự vật khổng lồ đang xâm nhập mình, thả lỏng vách thịt nuốt thêm càng nhiều, may là vừa nãy khởi động bằng trò vui, rất nhanh đã theo kịp tiết tấu nhợt nhạt của dương vật rút ra cắm vào, nuốt vào hết cả cây.

"Thật giỏi, nhanh vậy mà đã ăn xong rồi." Trì Thanh Diễm thở dài nói: "Có phải là nhớ anh rồi không? Thèm bị chịch đúng không?"

Tạ Ương Nam còn đang thích ứng với dương vật to dài cực nóng bên trong, không nghe rõ hắn nói cái gì, mặc kệ khẽ ừ một tiếng.

Trì Thanh Diễm nghe cậu thừa nhận, khóe miệng không tự chủ cười lên, máu đều tích tụ xuống phía dưới, bóp eo cậu tăng tốc thúc vào rút ra.

Bên trong bướm còn chưa đủ mềm, không đủ ướt, ma sát chưa nhanh, thế nhưng chỉ mới xa một chút lại nhớ nhung, Trì Thanh Diễm đã rất lâu chưa địt cái bướm non này, bị cắn đến đau cũng cảm thấy tuyệt vời.

Mấy ngày ở nước ngoài cũng được chơi rất sảng khoái, đua xe tiêu khiển rất đã ghiền, thế nhưng bạn bè mỗi người ôm một trai một gái, nhìn hắn lẻ loi một mình, cũng chu đáo gọi đến cho hắn một người, hắn lại không thích người khác đụng vào hắn.

Mặc dù trước đây hắn không thích chạm vào những người đó, mà vì không muốn làm mất mặt bạn bè, có thể giả vờ choàng vai ôm eo, nhưng bây giờ có người dựa gần một chút, hắn cau mày theo phản xạ né tránh, son phấn trên mặt các nàng quá nhiều.

Không chỉ gái, mà còn có trai mùi vị trên người rất gay mũi, ngay cả cách cư xử của họ cũng có vẻ quyến rũ giả tạo, làm hắn sinh ra chán ghét, đồng thời khiến hắn nhận ra, mình khả năng cũng chẳng phải gay.

So sánh như thế, Trì Thanh Diễm khó hiểu mà nhớ đến Tạ Ương Nam, nhớ khuôn mặt cậu, nhớ thân thể cậu, thậm chí nhớ đến bộ dáng lúc cậu sinh khí nổi nóng với mình mà trợn mắt lên, đều cảm thấy thật đáng yêu.

Hắn cũng không biết mình tại sao lại để ý Tạ Ương Nam như thế, vừa mới đầu hắn thừa nhận là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, uy hiếp nhược điểm, khiến người vì mình nghe lời mà trở thành bạn tình, nhưng sau đó lại không biết như thế nào là đủ, cả những lúc ngày thường của Tạ Ương Nam, đều cố ý chen vào.

Chính hắn đã quên mất, bởi vì ghen tuông, bởi vì tức giận cô gái lúc ấy tỏ tình với cậu, trừng phạt Tạ Ương Nam không biết bao nhiêu lần, mặc dù hắn biết đây không phải là chuyện của hắn, nhưng hắn vẫn tức.

Chính mình tức giận một cách khó hiểu không có biện pháp.

Nhưng bây giờ bắt đầu mơ hồ nhận ra, hắn nghĩ, bất kể như thế nào, hắn nhất định cột Tạ Ương Nam thật chặt trong tay, không cho cậu có bất cứ cơ hội nào để chạy trốn, cậu chỉ có thể thuộc về mình.

Bởi vì hắn có loại dự cảm, mình sẽ không thể tìm được người nào phù hợp với ánh mắt của mình, khẩu vị, còn có ở trên giường người kia cũng phối hợp hoàn mỹ.

Sau khi nghĩ thông suốt trong lòng Trì Thanh Diễm bùng lên một ngon lửa, há miệng thở gấp kìm nén kích động, cúi người bắt lấy hai tay Tạ Ương Nam, đem hai tay người kéo về phía sau, một bên điên cuồng thọc vào trong miệng bướm, thúc đến người nọ phải banh rộng hai đùi duy trì cân bằng, mà động tác này lại dễ cho Trì Thanh Diễm đụ vào.

Hắn không ngừng đâm về phía trước, đem người địt đến chỗ có tầm nhìn trống trải: "Tạ Ương Nam, mặt trời lặn đẹp không?"

Cánh tay Tạ Ương Nam bị nam nhắn bẻ về phía sau, cậu chỉ có thể ưỡn ngực, dang rộng hai đùi, bị ép nhìn ánh hoàng hôn còn sót một nửa trước mắt, nói đứt quãng: "A... Rất, rất đẹp."

"Vậy lần sau lại đưa cưng tới đây xem có được không?"

"Được, được." Tạ Ương Nam không suy nghĩ bật thốt lên.

"Gọi một tiếng 'chồng' nghe xem nào." Trì Thanh Diễm dụ dỗ nói.

Tạ Ương Nam tuy rằng bị khoái cảm làm cho ý loạn tình mê, không đến mức nghe cái gì liền nói cái đó, biết nam nhân muốn khiến mình nói cái gì, xấu hổ im lặng, lắc đầu từ chối lời yêu cầu vô lý này.

Trì Thanh Diễm cảm thụ được cậu đột nhiên co rút miệng bướm lại, bất mãn dập sâu thêm mấy lần, hạ thể bị địt vang tiếng ba ba ba thật lớn: "Không ngoan, hửm?"

Tạ Ương Nam không còn đường lui, chỉ nhỏ giọng xin tha: ""Trì Thanh Diễm, không muốn mà."

Trì Thanh Diễm thấy cậu không chịu nghe lời, cười lạnh một cái, buông tay cậu ra, bóp eo cậu điên cuồng đụ địt, địt đến bướm nhỏ xì xì xì xì không ngừng văng nước, Tạ Ương Nam rên rỉ không dừng được.

"Gọi hay không gọi? Không gọi sẽ chịch nát bướm cưng." Trì Thanh Diễm uy hiếp nói: "Vừa vặn anh không nín được, không nghe lời anh sẽ đái vào bên trong bướm cưng, khiến cưng ngồi ở đây dùng bướm dâm xi đái."

"Không muốn, không được!" Tạ Ương Nam sợ hắn thật sự sẽ làm vậy, bất đắc dĩ bị ép từ trong miệng phun ra hai chữ khiến người đỏ mặt xấu hổ, âm thanh nhỏ dần: "Chồng ơi..."

Dục hỏa cuồn cuộn, Trì Thanh Diễm nghiến chặt răng: "Nhỏ quá, gọi lớn lên."

"Chồng ơi!" Tạ Ương Nam nhắm mắt lại tự giận mình mà gọi.

Một tiếng 'chồng ơi' trong nháy mắt khoái cảm tăng vọt đến đỉnh điểm, bụng dưới thiếu chút nữa muốn bắn, tay Trì Thanh Diễm mất không chế bóp đỏ eo: "Tạ Ương Nam, sau này bé ở trên giường ngoan gọi chồng cho anh, anh sẽ thật chăm chỉ đến thương cưng, được không?"

Tạ Ương Nam không dám không đáp ứng, hàm hàm hồ hồ ừ một tiếng, bĩu môi ủy khuất vô cùng.

Lúc này đã tối lại, mặt trời đã hoàn toàn bị nuốt vào biển khơi, chỉ còn vầng trăng lưỡi liềm bắt đầu nhô ra giữa không trung, với một tia sáng lạnh nhạt mờ ảo.

Trì Thanh Diễm ép người ta hô to mấy tiếng chồng ơi ông xã, qua loa bắn vào bên trong bướm thịt Tạ Ương Nam, buổi tối trên núi không còn an toàn nữa, bây giờ hắn chỉ muốn vội vàng mang người đưa về nhà, ở trên giường lại tiếp tục bắt nạt cậu.

<Chồng cái quần què, xí, nó lại hù đái vào nữa đấy, m ngon hù trò khác t coi>

Mục Lục Truyện

Chương 1: Tỏ tình

Chương 2: Thân mật

Chương 3: Tìm cớ

Chương 4: Mê luyến

Chương 5: Bí mật

Chương 6: Về nhà

Chương 7: Say rượu

Chương 8: Muốn làm gì thì làm

Chương 9: Túng dục quá độ

Chương 10: Bắt người

Chương 11: Ức hiếp

Chương 12: Tôi sống một mình

Chương 13: Nghiện

Chương 14: Trái đạo đức

Chương 15: Lừa dối

Chương 16: Ai dữ

Chương 17: Giấc mộng

Chương 18: Kỳ quái

Chương 19: Có lỗi

Chương 20: Bộ mặt thật

Chương 21: Thoa thuốc

Chương 22: Trúng tà

Chương 23: Tham lam

Chương 24: Đón cậu

Chương 25: Hoàng hôn

Chương 26: Chồng

Chương 27: Nói đùa

Chương 28: Tỉnh táo

Chương 29: Chỉ điểm

Chương 30: Nếu như

Chương 31: Chán ghét

Chương 32: Tới cửa

Chương 33: Rất cần

Chương 34: Người đứng xem

Chương 35: Nhượng bộ

Chương 36: Tình cảm

Chương 37: Đêm giao thừa

Chương 38: Như em mong muốn

Chương 39: Ngả bài

Chương 40: Nước hoa

Chương 41: Mất khống chế

Chương 42: Cạm bẫy ôn nhu

Chương 43: Bày tỏ

Chương 44: Anh em

Chương 45: Cướp người

Chương 46: Cảm giác nguy hiểm

Chương 47: Hợp tác

Chương 48: Nhỏ giọng chút

Chương 49: Không hối hận

Chương 50: Giới hạn của Trì Thanh Yên

Chương 51: Ăn dấm

Chương 52: Trượt tuyết

Chương 53: Hẹn

Chương 54: Suối nước nóng

Chương 55: Cách tốt nhất

Chương 56: Đừng bỏ rơi anh

Chương 57: Thăm dò

Chương 58: Khói súng

Chương 59: Lần đầu gặp gỡ

Chương 60: Hảo cảm

Chương 61: Cố ý

Chương 62: Nghi ngờ

Chương 63: Đối mặt

Chương 64: Em sợ tôi

Chương 65: Mùi hương trí mạng

Chương 66: Lằn ranh xám

Chương 67: Công lược

Chương 68: Ỷ lại

Chương 69: Dỗ dành

Chương 70: Nhìn tôi

Chương 71: Nói dối

Chương 72: Chạy trốn

Chương 73: Chó con

Chương 74: Chờ em

Chương 75: Đêm

Chương 76: Phóng túng

Chương 77: Diễn

Chương 78: Sắc bén

Chương 79: Đùa với lửa