Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao

Có lẽ là câu nói kia của Bùi Anh đã chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng Trần Đỉnh.

Hắn bỗng nhiên cười khổ.

Hai người đã trải qua nhiều nguy cơ sinh tử, theo lý mà nói hắn hẳn nên biết Bùi Anh muốn gì nhất.

Chỉ đơn giản là hai người có thể ở bên nhau, nếu có một ngày thật sự không tránh nổi cái chết, vậy hai người cũng muốn chết cùng một chỗ.

Không để đối phương một mình chịu đựng nỗi đau sinh ly tử biệt.

Nhưng cơ hội lần này thật sự là khó có được.

Trần Đỉnh không muốn từ bỏ cơ hội có thể giúp hắn và Bùi Anh xoay chuyển tình thế.

"Bùi Anh, chúng ta cần phải giúp Vương Tiểu Minh chống lại tổ chức Địa Ngục bằng bất cứ giá nào, cho nên dù chuyện này rất nguy hiểm, anh cũng nhất định phải làm." Trần Đỉnh nhìn thẳng Bùi Anh, "Em cũng biết Thi Đấu Xếp Hạng lần này rất quan trọng mà."

Bùi Anh nao nao, hỏi: "Anh đang nói về Cửa hàng thứ 2 sao?"

Trò chơi bổ sung thêm hai thông tin.

Thứ nhất, tân nhân sẽ có được bảo vệ trong một tháng, trong lúc này bất kỳ ai có ý đồ giết hại tân nhân đều sẽ mất đi tư cách Thi Đấu Xếp Hạng.

Thứ hai, sau khi Thi Đấu Xếp Hạng kết thúc sẽ mở Cửa hàng thứ 2 trong bảy ngày, tất cả người chơi đều có thể dùng điểm Sinh Tồn hoặc điểm tích lũy để mua sắm.

"Em có nghĩ tới việc có lẽ Cửa hàng thứ 2 sẽ bán vật phẩm cho phép rời khỏi trò chơi không?" Trần Đỉnh nói.

Tuy rằng khả năng này rất thấp.

Nhưng đây là biện pháp duy nhất để Trần Đỉnh và Bùi Anh thoát khỏi trò chơi.

"Nhưng -- chắc gì chúng ta có thể mua nổi." Bùi Anh nói: "Huống hồ......"

Nàng không muốn nói ra suy đoán của mình để đả kích Trần Đỉnh.

Nhưng nàng không nghĩ rằng Cửa hàng thứ 2 sẽ bán đạo cụ rời khỏi trò chơi.

Biện pháp duy nhất là thông quan trò chơi mới có thể rời đi và có một cơ hội ước nguyện.

Mà muốn thông quan trò chơi, nhất định phải trở thành người đứng đầu Thi Đấu Xếp Hạng.

Khen thưởng hấp dẫn chết người đó thành lập trên cơ sở toàn bộ người chơi đều không thể đạt được.

Vậy sự tồn tại thần bí sáng tạo ra trò chơi này sẽ đặt khen thưởng ở Cửa hàng thứ 2 sao?

Đáp án dĩ nhiên là không có khả năng.

Bùi Anh nhìn vẻ mặt kiên quyết của Trần Đỉnh, lời nói đến bên miệng bỗng nhiên không thể thốt ra.

Có lẽ Trần Đỉnh đã sớm đã nghĩ tới chuyện này.

So với đường hầm tối đen vĩnh viễn đều không có điểm cuối, chi bằng nhẫn tâm đánh cược một cơ hội có thể rời khỏi trò chơi.

Mặc kệ cơ hội này xa vời gần như không có thật.

Trần Đỉnh chợt mở miệng: "Quan trọng nhất là, Vương Tiểu Minh là người chơi có điểm tích lũy nhiều nhất, một khi cậu ấy trở thành người đứng đầu, chẳng những được rời khỏi trò chơi, thậm chí còn có thể hồi sinh Đường Quốc Phi, rõ ràng, cậu ấy không cần dùng điểm tích lũy nhiều như vậy."

Bùi Anh nghiêm túc nghe xong thì lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, "Chẳng lẽ anh muốn mượn điểm của Vương Tiểu Minh để mua đạo cụ?"

Trần Đỉnh gật đầu, suy nghĩ gì nói: "Nếu đạo cụ trong Cửa hàng trò chơi có thể chuyển tặng cho người khác, vậy Cửa hàng thứ 2 chắc hẳn cũng có thể."

Bùi Anh nghe đến đây thì đã hoàn toàn hiểu ra.

Trần Đỉnh lại dừng một chút: "Hơn nữa, dù có là bạn bè thân thiết cỡ nào đi nữa, cũng không thể tùy tiện mượn mấy thứ này, nên anh chỉ có thể liều mạng giúp Vương Tiểu Minh có được danh hiệu đệ nhất, sau đó mới mượn điểm tích lũy của cậu ấy."

Đây mới là nguyên nhân vì sao Trần Đỉnh biết rõ nguy hiểm vẫn muốn dấn thân vào tổ chức Người Chơi.

Bùi Anh nhìn Trần Đỉnh một cái thật sâu, chợt cười rộ lên, vòng tay ôm lấy Trần Đỉnh, giọng nói nhu hòa lại vô cùng kiên định: "Nếu anh đã nghĩ kỹ rồi, vậy đi làm đi, em không ngăn cản anh."

Trần Đỉnh sửng sốt: "Bùi Anh, em nói thật sao?"

Bùi Anh gật đầu, khẽ mỉm cười: "Vương Tiểu Minh giúp chúng ta rất nhiều lần, cũng cho chúng ta nhìn thấy hy vọng, dù Cửa hàng có đạo cụ rời khỏi trò chơi hay không, em đều muốn cùng anh trợ giúp Vương Tiểu Minh, cũng muốn...... Giúp chúng ta."

Hai người nắm tay nhau, nhìn nhau không nói gì.

"Vậy anh mau nói chuyện này với Vương Tiểu Minh đi." Bùi Anh cười cười đẩy Trần Đỉnh, "Anh chỉ lo nói chuyện với em, Vương Tiểu Minh đã đợi lâu rồi."

Trần Đỉnh gật đầu, nói chuyện Bùi Anh đồng ý để hắn gia nhập tổ chức Người Chơi cho Hạ Nhạc Thiên, cuối cùng lại tỏ vẻ lúc này phải có người ở bên ngoài kịp thời thu hoạch tin tức.

Toàn bộ quá trình Trần Đỉnh đều không có đề cập đến chuyện muốn mượn điểm tích lũy của Hạ Nhạc Thiên.

Trong mắt Trần Đỉnh, trừ khi hắn thật sự đã gia nhập tổ chức Người Chơi, hơn nữa còn điều tra được manh mối quan trọng, trợ giúp Hạ Nhạc Thiên thành công thông quan trò chơi, hắn mới cảm thấy mình có thể há mồm nhờ vả chuyện này.

Trừ chuyện này ra, Trần Đỉnh không muốn dùng biện pháp nào khác để lôi kéo Hạ Nhạc Thiên, dù hai người có là đồng đội có thể tin tưởng nhau hoàn toàn.

Tiền có thể mượn, nhưng thứ như điểm tích lũy, căn bản không thể dùng tiền để so sánh.

*

Hạ Nhạc Thiên xem xong tin nhắn Trần Đỉnh gửi tới thì im lặng.

Cậu và Trần Đỉnh đã quen biết nhau gần nửa năm.

Tuy rằng không lâu, nhưng Hạ Nhạc Thiên vẫn tương đối hiểu biết Trần Đỉnh.

Đối phương kỳ thật là một người cứng rắn và quyết đoán từ trong xương cốt, một khi đã quyết định làm gì thì sẽ không dễ dàng bị người khác nói dao động.

Nhưng với thân phận một người bạn, Hạ Nhạc Thiên quyết định hỏi lại Trần Đỉnh lần cuối cùng.

[Da Da Hạ: Trần Đỉnh, anh thật sự đã nghĩ kỹ rồi chứ?]

Trần Đỉnh rất nhanh trả lời.

Mục Lục Truyện

Chương 201: Sửa soạn

Chương 202: Thổ lộ

Chương 203: Xem diễn

Chương 204: Chung cư chết chóc

Chương 205: Ngày đầu tiên

Chương 206: Đều đã chết!?

Chương 207: Quỷ chết đi

Chương 208: Màn nước

Chương 209: Tưởng niệm

Chương 210: Thần lương thiện

Chương 211: Giết chóc

Chương 212: Chín

Chương 213: Lệ quỷ trở về

Chương 214: Chân tướng

Chương 215: Người tốt

Chương 216: Hợp đồng

Chương 217: Lựa chọn

Chương 218: Nghi ngờ

Chương 219: Kêu tên của tôi

Chương 220: Phản bội

Chương 221: Chạy mau

Chương 222: Buff

Chương 223: Điểm số thay đổi

Chương 224: Theo dõi

Chương 225: Khoác áo choàng

Chương 226: Kích thích

Chương 227: Tổ chức Địa Ngục

Chương 228: Anh hùng vô danh

Chương 229: Sứ giả địa ngục

Chương 230: Báo thù

Chương 231: Tiểu Nhu

Chương 232: Thư tình

Chương 233: Tôi nhớ em

Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ

Chương 235: Tân nhân

Chương 236: Ba lô

Chương 237: Mồi câu

Chương 238: Tảo biển

Chương 239: Tìm chết

Chương 240: Thời gian

Chương 241: Cần câu sắc bén

Chương 242: Cắt thịt

Chương 243: Tách ra

Chương 244: Kết giới

Chương 245: Thời gian

Chương 246: Tấn công

Chương 247: Ăn thịt

Chương 248: Ôm

Chương 249: Đèn tắt.

Chương 250: Tử vong liên tiếp

Chương 251: Sống lâu trăm tuổi

Chương 252: Group chat khủng bố

Chương 253: Lầu 4

Chương 254: 4 tuổi

Chương 255: Sinh nhật vui vẻ

Chương 256: Lùi lại

Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết

Chương 258: Thần Sáng Thế

Chương 259: Chờ đợi

Chương 260: Lâu Đài Cổ

Chương 261: Thần nghẹn khuất

Chương 262: Quỷ Ảnh

Chương 263: Quỷ không đầu

Chương 264: Tàn sát lẫn nhau

Chương 265: Da Da Hạ

Chương 266: Người cười cuối cùng

Chương 267: Hy sinh

Chương 268: Ngắn nhỏ quân

Chương 269: Làm ơn

Chương 270: Tin nhắn

Chương 271: Trong ngăn tủ

Chương 272: Đổi thân phận

Chương 273: Biến cố

Chương 274: Nguy hiểm

Chương 275: Thẹn quá hóa giận

Chương 276: Sơ tâm

Chương 277: Bảo vệ

Chương 278: Trực giác

Chương 279: Lừa gạt

Chương 280: Lùi lại

Chương 281: Cảnh báo

Chương 282: Khôi phục

Chương 283: Bug tâm cơ

Chương 284: Bàn tay vàng

Chương 285: Nội chiến

Chương 286: Gian lận

Chương 287: 5 điểm

Chương 288: Chụp ảnh

Chương 289: Cao Tiểu Mỹ

Chương 290: Ngoài cửa

Chương 291: Cũng là người chơi!

Chương 292: Nói thật

Chương 293: Thần thương hại

Chương 294: Trò chơi đổi mới

Chương 295: Tổ chức người chơi

Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao

Chương 297: Thuê nhà

Chương 298: Trộm tài khoản

Chương 299: Tổ chức Địa Ngục

Chương 300: Năng lực điều tra

Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi

Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh

Chương 303: Tiến vào trò chơi

Chương 304: Mất mặt

Chương 305: Đừng gõ cửa

Chương 306: Văn phòng

Chương 307: Tám ngày

Chương 308: Tìm kiếm

Chương 309: Chia phòng

Chương 310: Thi thể

Chương 311: Có đó không?

Chương 312: Kẹt cửa

Chương 313

Chương 314: Ngày hôm sau

Chương 315: Phá cửa.

Chương 316: Đêm ngày giao thoa

Chương 317: Ngày thứ ba

Chương 318: Ngủ

Chương 319: Đốt cháy

Chương 320: Tử vong

Chương 321: Tuyệt vọng

Chương 322: Hai lần trùng hợp

Chương 323: Phối hợp

Chương 324: Luân hồi

Chương 325: Thời gian

Chương 326: Đồng tình

Chương 327: Đánh cược một phen

Chương 328: Vô đề

Chương 329 + 330

Chương 331: Dự báo

Chương 332: Xem xét

Chương 333: Đầu

Chương 334 + 335

Chương 336: 44

Chương 337: Nhiệm vụ

Chương 338: Thời gian chảy ngược