Chương 97: Phiên ngoại 2

Edit: Aeng-

Năm thứ hai sau khi kết hôn, kết tinh tình yêu của họ cuối cùng cũng đã đến.

Ở giai đoạn đầu khi mang thai cũng không quá rõ ràng, Trần Tương cùng Giang Diệp yêu cầu Hứa Tiếu Vi chuyển về nhà họ Giang, họ cũng chăm sóc cô ấy rất tốt, nên Hứa Tiếu Vi liền nghe theo.

Từ khi Hứa Tiếu Vi mang thai, hầu như mỗi ngày Giang Tấn đều ở nhà để chăm sóc cô, Hứa Tiếu Vi thấy vậy liền hỏi trợ lý, cô ấy tỏ vẻ đau khổ, nói: "Giám đốc Giang hiện đang xin nghỉ dưỡng thai".

Ở tháng thứ ba, Giang Tấn cảm nhận sâu sắc được sự quấy rối vô lý của phụ nữ khi mang thai, Hứa Tiếu Vi vốn ôn nhu, mà mấy ngày nay lại vì ánh trăng chưa đủ tròn, hoa hồng trắng trong sân không đủ trắng, TV không tốt, các bài hát không hay, hay rất nhiều nguyên nhân không thể hiểu được mà cáu kỉnh.

Mỗi khi Hứa Tiếu Vi mất bình tĩnh vì một lý do khó giải thích nào đó, Giang Tấn sẽ kiên nhẫn an ủi cô, hoặc đưa cô đi dạo, trò chuyện với cô, nhưng có một ngày đến cả hắn cũng không thể an ủi cô bằng lời nói được, Giang Tấn liếc nhìn tạp chí ẩm thực mà Hứa Tiếu Vi đang đọc ở trên bàn cà phê, liền yêu cầu cô đợi một lát, để hắn đi nấu bữa ăn nhẹ lúc nửa đêm cho cô ăn.

Dì Vương nghe thấy động tĩnh thì đi xuống lầu, đụng phải Giang Tấn đang bận rộn trong bếp, vội vàng cầm lấy thứ trong tay hắn: "Thưa ngài, ngài muốn ăn cái gì có thể bảo với tôi một tiếng, tôi sẽ làm cho ngài."

"Không có việc gì."

Dì Vương bị thuyết phục lên lầu, Hứa Tiếu Vi đã ổn định cảm xúc đi ra khỏi phòng, nghe thấy tiếng bếp núc, cô mới nhớ tới những gì Giang Tấn nói với cô vừa rồi.

Hứa Tiếu Vi ghé vào cửa bếp nhìn lén người đàn ông đang vội vàng cắt rau cho vào nồi nấu nướng.

Mặc dù hắn lớn như vầy rồi nhưng thật sự thì những hiểu biết của hắn về việc vào bếp vẫn là dốt đặc cán mai, dì Vương còn nói với Hứa Tiếu Vi rằng Giang Tấn không bao giờ đến gần nhà bếp. Hứa Tiếu Vi nhìn lén ở ngoài cửa vài phút trong lòng liền âm thầm khẳng định những gì mà dì Vương đã nói.

Sau khi cô lấy điện thoại ra chụp một vài bức ảnh, thấy Giang Tấn định ném miếng thịt đã cắt vào nồi, nhưng có vẻ dầu đã bắn chạm vào tay của hắn, liền theo bản năng đem cái bát trong tay ném sang một bên.

Nhìn thấy vậy, Hứa Tiếu Vi chạy tới giúp hắn tắt bếp lửa, sau đó đem tay của Giang Tấn đi ngâm nước lạnh.

"Đau sao?"

Giang Tấn dường như không đoán được cô sẽ xuất hiện, có chút kinh ngạc nói: "Sao em lại xuống đây?"

Hứa Tiếu Vi tắt nước, sau đó ôm chặt lấy hắn: "Giang Tấn, cảm ơn anh, anh thực sự rất tốt với em, mấy ngày này đối với sự gây rối vô cớ của em mà anh đều có thể chịu đựng được."

Giang Tấn không muốn chạm vào tay Hứa Tiếu Vi khi tay mình đang dính nước lạnh, liền dùng mặt cọ cọ vào tóc cô: " Trên đời này chỉ có duy nhất một Hứa Tiếu Vi, anh không đối xử tốt với em thì phải đối xử tốt với ai đây?"

Nói xong, Giang Tấn cúi đầu hôn lên môi cô.

Hai người đang ở trong bếp tạm thời bỏ xuống mọi cảm xúc mà ôm hôn, bỗng nhiên từ phòng khách truyền đến âm thanh mở cửa, Hứa Tiếu Vi cho rằng Giang Diệp hoặc Trần Tương từ trên lầu xuống dưới, liền sợ hãi kết thúc nụ hôn.

Giang Tấn ôm Hứa Tiếu Vi bảo cô đừng sợ, khi chuẩn bị đưa cô lên lầu, Hứa Tiếu Vi liềm chú ý tới động tĩnh trong phòng khách tối om, trước khi Giang Tấn nói, cô liền che miệng hắn ra hiệu cho hắn nhìn ra bên ngoài.

Phòng khách không có bật đèn, chỉ có ánh đèn cảm biến mờ nhạt ở cửa ra vào, làm Hứa Tiếu Vi cùng Giang Tấn mơ hồ hơn chính là hai thân ảnh đang từ từ tiến vào, hơn nữa họ còn đang hôn nhau say đắm hơn cả bọn họ ...

Nhìn kỹ, thấy chân của người phụ nữ vòng qua eo người đàn ông, người đàn ông một tay ôm cổ cô ấy, tay còn lai kéo hông của cô ấy cao lên, sau đó liền hôn sâu hơn.

Từ ngoài hiên đến phòng khách, động tĩnh của hai người không lớn nhưng cũng không nhỏ, nhưng trong phòng khách yên tĩnh phá lệ khiến âm thanh của người phụ nữ trở nên rõ ràng.

Hứa Tiếu Vi nhẹ giọng hỏi Giang Tấn người đó là ai. Giang Tấn hình như thấy rõ ràng, còn chưa kịp nói cho cô, Hứa Tiếu Vi liền nghe thấy âm thanh từ trong góc tường của phòng khách.

"Đừng, đừng ở chỗ này......"

"...... Đi đến phòng của anh đi."

"Không cần...... Giang Nhất Thành em......"

"Chúng ta kết hôn đi."

Giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, Giang Nhất Thành đã loạng choạng bước lên lầu trong khi ôm hôn người phụ nữ trên người mình.

Khiến Giang Tấn đang ở trong bếp cũng ngạc nhiên không thua gì Hứa Tiếu Vi.

Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào?

Người anh họ tuyên bố không tin vào tình yêu đó thực sự đã đề nghị kết hôn? !

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là một tuần sau, Giang Nhất Thành đã thẳng thắn nói với Giang Tấn việc mình đã cùng Thẩm Y Nhạ đi lãnh chứng.

Hứa Tiếu Vi sửng sốt một hồi, sau đó quay đầu nhìn bãi cỏ xanh tươi ngoài cửa sổ.

Mùa xuân dường như đến rồi.

——END——

------------------------------

Mong các bạn sẽ có những giây phút đọc truyện hay.

Và hãy tiếp thêm động lực cho chúng tớ bằng những ngôi sao nhỏ🌟🌟 để HaulawuTeam tiếp tục bộ truyện ngọt ngào này đó~ 🌟🌟 nhé!

#Aeng-

---

Vậy là sau một chặng đường dài đồng hành cùng nhau thì cuối cùng chúng ta đã đi đến đích. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cũng tụi mình. LOVE ALL 

- HaulawuTeam - 

Mục Lục Truyện

Chương 1: Hợp đồng

Chương 2: Người đại diện kim bài

Chương 3: Bữa tiệc du thuyền

Chương 4: "Nếu như......"

Chương 5: Tôi có thể tin anh sao?

Chương 6: Scandal

Chương 7: Sáu năm trước, anh là người...?

Chương 8: Người đó rất quan trọng sao?

Chương 9: Thăm mẹ

Chương 10: Hương vị gia đình

Chương 11: Sau này đừng trả nữa, cứ tiếp tục nợ đi.

Chương 12: Dâu tây

Chương 13: Điều kiện

Chương 14: Tính cách của Giang Tấn

Chương 15: Tôi không thích ăn một mình...

Chương 16: Tập nhảy

Chương 17: Vợ chồng

Chương 18: Giang Thịnh

Chương 19: 'Anh trai'

Chương 20: Trò chơi của chúng ta

Chương 21: Tương lai của anh, về sau em sẽ ở bên

Chương 22: Sửa đổi kịch bản

Chương 23: Hi sinh thầm lặng

Chương 24: Giải quyết mâu thuẫn

Chương 25: Trở lại đoàn phim

Chương 26: Cảm giác chờ đợi

Chương 27: Hôn xong chạy

Chương 28: Cặp vợ chồng mới cưới

Chương 29: Gặp mặt Giang Thịnh

Chương 30: Kỳ vọng nhỏ nhoi

Chương 31: Cầu xin tôi

Chương 32: Cách tẩy trang

Chương 33: Chào ông chủ, chào phu nhân!

Chương 34: Dị ứng đậu phộng

Chương 35: Sự tức giận của Ngô An Toàn

Chương 36: "HOT SEARCH: Fans cuồng"

Chương 37: Hắn bị thương khi nào?

Chương 38: Anh xin lỗi

Chương 39: Hôn trượt

Chương 40: Giao thừa năm nay có người bên cạnh

Chương 41: Chờ đến lúc em thật sự yêu tôi.

Chương 42: Lời tỏ tình bị từ chối

Chương 43: Vì một gã đàn ông? Đáng!

Chương 44: Em đừng khóc, tôi sẽ đau lòng

Chương 45: Tôi là phương hướng của em

Chương 46: Em làm tôi ghen

Chương 47: Đối xử đặc biệt

Chương 48: Muốn Kiểm Tra

Chương 49: Say

Chương 50: Cảm xúc thật

Chương 51: Vận mệnh của cô, do hắn

Chương 52: Đàn em và hồi ức chưa kể

Chương 53: Nhớ

Chương 54: Tôi vì em mà đến

Chương 55: Mảnh kí ức ngủ quên

Chương 56: Phong thư kì lạ

Chương 57: Tôi tin em

Chương 58: Yêu đương và kết hôn

Chương 59: Chân tướng sự việc 6 năm về trước

Chương 60: Ân tình, hay tình yêu? Không xứng!

Chương 61: Cơ hội bày tỏ

Chương 62: Em không muốn chúng ta chỉ làm bạn

Chương 63: "Khác với anh ngày trước"

Chương 64: Thiết kế độc quyền

Chương 65: Cuộc trò chuyện 'giông bão'

Chương 66: 10 phút

Chương 67: Chạm mặt

Chương 68: Tranh Đoạt

Chương 69: Mất ngủ

Chương 70: Sợ hãi

Chương 71: Đoạn Di, kẻ chủ mưu!

Chương 72: "Mẹ vợ ác độc"

Chương 73: Đồ ngủ phong cách bãi biển

Chương 74: Nghiêm Túc

Chương 75: Cuộc trò chuyện

Chương 76: Uy hiếp

Chương 77: Điều kiện? "Thoả mãn anh."

Chương 78: Chương trình truyền hình thực tế

Chương 79: Quạ đen, không thể làm chim hoàng yến

Chương 80: Hiểu Lầm Nhẹ

Chương 81: Ghen

Chương 82: Ác Mộng

Chương 83: Thời hạn một tháng

Chương 84: Đau đớn

Chương 85: Trở lại

Chương 86: Vết Sẹo

Chương 87: Công khai quan hệ

Chương 88: Chân ái

Chương 89: Giải quyết ân oán

Chương 90: Bẫy

Chương 91: Ghen tị

Chương 92: Ghen tị (2)

Chương 93: Tình người

Chương 94: Bà thông gia

Chương 95: Đại kết cục

Phiên ngoại 1

Chương 97: Phiên ngoại 2