Chương 134: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi

Sợ làm anh bị thương, cậu bất đắc dĩ mở cửa phòng rồi quay mặt đi, giống như không muốn nói nhiều với anh.

Trong mắt của Jungkook, Jimin vẫn như cũ không hề thay đổi, một bộ đồ dài màu trắng đơn giản nhưng lại sạch sẽ thật rất xinh đẹp, giống như buổi đầu mới quen biết cậu.

Nhìn cậu anh có chút giật mình, đến khi phát hiện biểu cảm cậu lạnh lùng, lúc này anh mới hờ hững mở miệng, "Tôi đã kêu Taehyung sai người thu dọn xong vật phẩm riêng tư cho em, một lát nữa em hãy cùng tôi rời khỏi nơi này."

Cậu chợt quay mặt sang nhìn về phía anh, hai mắt trợn lớn, "Anh nói cái gì?"

Anh vẫn lạnh lùng nghiêm túc như ngày thường, "Dẫn em rời khỏi đây."

Cậu lần nữa muốn đóng cửa phòng lại, "Tôi sẽ không đi theo anh, anh là đồ điên! !"

Tay anh vẫn chống đỡ để ngang trong khe cửa không có vì cánh của dần dần khép lại mà dời đi, thong thả nói, "Ở Male em vĩnh viễn cũng không kiếm đủ số tiền để xây mộ cho mẹ em." Việc này là anh sai người điều tra những việc trải qua trong cuộc sống mấy năm qua của cậu trong lúc vô tình điều tra được.

Nghe lời anh nói, cậu giật mình kinh ngạc, "Anh. . . . . . Làm sao anh biết?" Đúng vậy, mười năm trước mẹ cậu tự sát chết sau đó vì không có ai nhận lãnh hài cốt, nên mẹ cậu được cảnh sát an bài ở nghĩa trang công cộng vùng ngoại thành xa xôi trong thành phố Y, sau khi cậu ở toà án thẩm vấn đã từng đi qua nghĩa trang công cộng đó một lần, nhưng cậu đã rất khó khăn mới tìm được ngôi mộ mẹ cậu, cho nên, mấy năm nay cậu luôn nghĩ có thể gom góp chút tiền đổi lại một ngôi mộ yên tĩnh lịch sự tao nhã cho mẹ cậu.

Anh cũng không trả lời vấn đề này, vẫn bình tĩnh nói, "Khi ở đại học em học chính là khoa quan hệ xã hội, sau khi tốt nghiệp em gửi lý lịch sơ lược tới rất nhiều công ty, em hy vọng những công ty đó có thể thu nhận em vào phòng quan hệ xã hội, nguyên nhân chỉ có một, mỗi một chức vị phòng PR trong công ty, thời gian của tất cả các công ty đều là tự do nhất mà lại có thể nhận được lương cao, em kỳ vọng có được công việc như thế."

"Vậy thì thế nào?" Cậu không thể phủ nhận, những năm gần đây, cậu nhớ nhất chính là thời gian hơn một năm đó cậu đã từng làm việc ở "Jeon thị", khi đó cậu hết sức chuyên tâm vào công việc, cho dù đáy lòng cất giấu bí mật nhưng cuộc sống lại bình tĩnh không lo âu.

Anh nhẹ giọng nói, "Cùng tôi đi Los Angeles, tôi sẽ dành cho em chức vị quản lý phòng PR."

Cậu nhướng mí mắt, tròng mắt như hồ nước trong suốt trừng liếc anh một cái, "Lời này của anh là có ý gì? Anh muốn tiếp tế tôi? Có phải hay không bởi vì biết khi còn nhỏ tôi cứu anh, cho nên anh muốn trợ giúp tôi cũng giống như đã từng giúp cho Jeong-eun ?" Nói tới đây cậu cười nhạo một tiếng, "Jungkook, không phải ai mỗi khi cứu người cũng đều mong đợi người nào đó tương lai có thể đền ơn lại cho mình, ít nhất trong mắt của tôi, đứa bé lúc tôi còn nhỏ cứu cũng chỉ là một người bình thường, nếu không phải gặp anh, tôi nghĩ chuyện này đã phai nhạt ở trong đầu tôi từ lâu, cho nên bây giờ tôi căn bản cũng không cần anh tới đền đáp cho tôi cái gì."

Ha ha. . . . . . Jimin ở đáy lòng lạnh lùng cười một tiếng.

Anh tìm đến cậu đơn giản chỉ là vì biết được chuyện cậu chính là ân nhân cứu mạng anh, nếu như không có chuyện này, chắc chắn lúc này anh sẽ không ở Male, lại càng không nghĩ tới dẫn cậu rời khỏi Male.

Cho tới bây giờ cậu đều không cần anh đền đáp gì cho cậu, theo cậu, giữa cô và anh căn bản không cần nhắc tới chuyện khi còn bé, cũng giống như Jeong-eun, cho dù anh đã từng dùng cách thức đền ơn dành cho Jeong-eun rất nhiều, nhưng kết quả những gì anh đền đáp thật ra cũng không phải là điều Jeong-eun muốn. . . . . .

Anh lạnh lùng nói, "Tiền em kiếm ở đây không đủ để dời mộ mẹ em." Chi phí ở thành phố Y không phải ít, cho dù là nghĩa trang bình thường, ít nhất cậu cũng cần phải để dành tiền hai ba năm, nhưng hai ba năm này khấu trừ phần mình chi tiêu, số tiền cậu còn dư lại cũng không đủ dời mộ.

Cậu biết anh muốn điều tra được những chuyện này dễ như trở bàn tay, có lẽ cũng biết cậu quyên hết tất cả tiền cho Cô nhi viện, cậu lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, "Tôi không cần anh viện trợ, nếu không thì trước đây tôi cũng không cần làm điều thừa lấy số tiền anh cho tôi quyên cho Cô nhi viện."

Đôi con ngươi đen sâu xa của anh thẳng tắp nhìn cậu.

Đôi bên im lặng chừng ba giây, cậu bổ sung thêm, "Tôi sẽ tự mình từ từ kiếm."

Mộ của mẹ, cậu chỉ muốn dựa vào cố gắng của mình để thực hiện.

Cậu cùng mẹ đã từng ở chung một thành phố nhiều năm, nhưng bởi vì cậu hiểu lầm nên trước giờ đều không muốn đi gặp mẹ mình, duy có một lần đó cậu lấy dũng khí đi gặp mẹ cậu, cũng tận mắt chứng kiến cái chết của bà, cậu đã từng cho rằng ông trời tàn nhẫn. . . . . . Cho đến hai năm qua cậu mới hiểu được, thật ra ông trời sắp xếp cho cậu và Jungkook bị thẩm vấn trên tòa mục đích chân chính là để tạo điều kiện cho cậu cảm nhận được cảm giác chân thật của mẹ mình.

Mẹ là vì cậu mà mất mạng, cho nên, cậu không thể để mẹ một mình không nơi nương tựa sống ở một nơi ít khói không người, cậu muốn cho mẹ cậu có một Mộ Bia được người tôn trọng, sau đó còn muốn khắc tên mình lên Mộ Bia mẹ cậu, còn muốn nói cho mẹ biết cậu có một đứa con gái ngoan đáng yêu. . . . . .

Đối với sự kiên trì của cậu, anh không nhanh không chậm nói, "Nếu như em kiên trì ở lại đây, tôi sẽ bắt buộc Taehyung đóng cửa khách sạn này. . . . . . Dĩ nhiên, nếu như em muốn đến những chỗ khác làm việc, tôi cũng sẽ đi chào hỏi với người ta một tiếng." Ngụ ý là anh sẽ chặt hết tất cả đường lui của cậu.

Thật ra thì, đã qua nhiều năm như vậy, trong mắt người đời cậu vẫn chính là một nhân vật phản diện. . . . . .

Năm năm trước, đầu tiên là cậu vì nuốt riêng công quỹ mà vào ngục, rồi sau đó cậu "Chiếm đoạt" thân phận người khác bị vạch trần, tiếp theo nữa chính là cậu ra tù nửa năm sau bất chấp tất cả cùng Jungkook lên tòa án, rồi sau đó thua thảm bại. . . . . .

Mấy năm nay, cậu vốn không trông chờ có thể được vào một vài công ty bình thường nào đó để làm việc, cho nên cậu mới có thể đi tới địa phương Male này, cậu hy vọng có thể được vào làm công việc của một hướng dẫn viên du lịch, dù sao cũng là công việc nhờ tài ăn nói, cậu tự tin có thể thoải mái ứng đối.

Nếu bây giờ anh chặt đứt đường lui của cậu, cậu căn bản là không có nơi để đi. . . . . .

Cậu tức giận nhìn thẳng vào tròng mắt đen sâu thẳm của anh, vô cùng lạnh nhạt nói, "Anh vẫn cứ thích nắm giữ người khác trong tay như vậy sao?"

"Không." Anh nhìn cậu, giọng nói lành lạnh thoáng ngừng lại một chút, "Tôi vĩnh viễn đều không giữ được em."

Một người mặc dù có thể nắm trong tay một chuyện hoặc là một người, không có nghĩa là người đó có thể nhìn thấu cả sự việc hoặc có thể nhìn thấu cả con người kia. Cũng vì bình thường anh căn bản không quan tâm chuyện đó hay người kia, vì vậy mới có thể đứng ở lập trường rất khách quan liên kết với nhau mà nhìn thấy rõ ràng hết thảy, nhưng khi một con người bắt đầu để ý chuyện này hoặc người kia thì hết thảy đều đã thoát khỏi tầm tay của người khống chế.

Cậu dùng giọng điệu chỉ trích nói, "Bây giờ anh chính là đang nắm tôi trong tay! !"

Anh thản nhiên nói, "Tôi cho rằng em mong muốn gặp mặt MinChul sớm hơn một chút." Anh không cách nào tra được quan hệ hiện giờ giữa cậu và Kim Dong Hae là như thế nào, nhưng có thể dựa vào những kết quả điều tra đến cho đến nay, lần trước ở Los Angeles, người anh nhìn thấy ở sân khấu kịch chính xác đúng là cậu, mặc kệ cậu là vì gặp mặt Kim Dong Hae mới ở Los Angeles hoặc là vì đến gặp MinChul mà ngẫu nhiên gặp Kim Dong Hae, việc này đều đã chứng minh cậu vẫn còn quan tâm MinChul.

Nghe được hai chữ "MinChul", thân thể cậu chấn động mạnh một cái.

Anh chú ý đến phản ứng của cậu, giọng từ tốn nói, "Tôi không phủ nhận tôi nghĩ muốn đền bù cho em những gì có thể, nhưng nếu như em kiên trì cự tuyệt, tôi sẽ không miễn cưỡng em."

MinChul. . . . . .

Con gái yêu quý của cậu, ba năm nay, cậu rất muốn được ôm con bé một cái, hôn con bé một cái. . . . . .

Đứa nhỏ tinh nghịch của cậu bây giờ còn nhớ cậu sao? Cậu đã rất lâu không có có nghe đứa nhỏ tinh nghịch gọi cậu là "Appa" rồi. . . . . .

Bị anh chạm vào chỗ mềm yếu nhất ở đáy lòng, cậu đè xuống sự nhớ thương mãnh liệt, không dám tin hỏi anh, "Anh thật sẽ cho tôi gặp MinChul?"

"Phải!" Việc này vốn là quyền lợi làm mẹ MinChul của cậu. Ba năm nay, cậu không biết, thật ra thì anh đã đợi cậu chủ động tới thăm con, nhưng vì. . . . . . Giữa bọn họ có quá nhiều hiểu lầm, khiến cho đôi bên đã mất nhau không cần thiết cũng mất đi rất nhiều thời gian.

Qua một lúc lâu, đáy mắt cậu long lánh ngấn nước nói, "Được, tôi đi Los Angeles, nhưng tôi không cần anh dành chức vị quản lý phòng PR cho tôi. . . . . . Tôi sẽ vào làm một nhân viên quan hệ xã hội bình thường ở phòng PR ra sức làm việc, tôi chỉ nhận tiền lương tôi nên có được."

Anh nhẹ giọng đáp lại, "Được."

---

Trên máy bay, Jimin ngồi ở vị trí cách rất xa Jungkook.

Bởi vì nhàm chán, Jimin dựa lưng vào ghế trên từ từ nhắm mắt lại.

Jungkook đang lật xem tạp chí thương mại, ánh mắt nhạy bén từ lâu đã chú ý tới dáng vẻ cậu tựa lưng vào ghế ngồi ngủ.

Lúc cậu ngủ hô hấp rất nhẹ, lòng ngực nhè nhẹ phập phồng, nhưng có lẽ do vùi vào trên ghế dựa, cậu chìm vào giấc ngủ rồi mà mi tâm còn nhíu chặt.

Anh để tạp chí xuống, chăm chú ngắm nhìn cậu một lúc, bỗng dưng anh đứng dậy, ôm cậu đặt xuống giường dài duy nhất trên máy bay dành cho khách nghỉ ngơi, rồi sau đó lấy mền lông trên máy bay đắp lên người cậu.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, có lẽ là ngủ được rất yên ổn, đợi đến khi cậu tỉnh lại bọn họ đã tới Los Angeles.

Cậu cũng không biết sao cậu lại có thể ngủ lâu như vậy, nhìn chiếc mền lông trên người cùng chiếc giường mở rộng thoải mái câu đang nằm, cậu kinh ngạc ngồi bật dậy, liếc mắt nhìn quanh bốn phía, thoáng thấy khoang máy bay vắng vẻ cùng ánh hoàng hôn chiếu rọi vào cabin.

Xếp gọn lại mền lông, cậu nghi ngờ đi xuống máy bay.

Bước ra khỏi cửa khoang thuyền, cậu trông thấy một người giống như vệ sĩ đứng dưới cầu thang máy bay đang mỉm cười với cậu.

Cậu bước xuống bậc thang, chưa kịp mở miệng hỏi thăm nhân viên bảo vệ, bảo vệ đó đã chủ động lên tiếng, "Cậu Park, cậu tỉnh rồi à?"

Cậu lúng túng nói, "À, có phải tôi đã ngủ quên rồi hay không, anh ta. . . . . . À, Jeon tổng đã đi rồi sao?"

Nhân viên bảo vệ thành thật trả lời, "Máy bay đã đến Los Angeles hơn hai giờ rồi, Jeon tổng vẫn đang ở trong xe đợi cậu, bây giờ tôi dẫn cậu đi qua đó."

Cậu sửng sốt, mấy giây sau mới phản ứng kịp cất bước đuổi theo nhân viên bảo vệ. Nhân viên bảo vệ nói là thật sao? Anh đợi cậu hơn hai giờ? Trong ấn tượng của cậu, anh hình như không phải kiểu người có tính kiên nhẫn như vậy, huống chi là cậu.

Trong tầm mắt, quả nhiên có thể nhìn thấy một chiếc xe màu đen đắt giá đậu sát ở bên đường, cậu theo nhân viên bảo vệ chậm rãi đi tới cạnh xe.

Tài xế đã bước xuống mở cửa xe giúp cậu, vị trí bên cạnh cậu đã bị Jungkook ngồi.

Cậu không lên xe mà xa cách nhìn anh nói, "Anh đưa hành lý tôi cho tôi là được rồi. . . . . . Tối nay tôi sẽ ngủ lại ở khách sạn, ngày mai tự tôi sẽ ở bên này tìm phòng ở."

Tầm mắt anh nhìn nghiêng cậu trong kính chiếu hậu, nhẹ nhàng từ tốn mở miệng, "Tôi đưa em đến khách sạn."

Cậu lắc tay, "Không cần, tôi không muốn ký giả theo dõi anh rồi chụp hình luôn tôi. . . . . ." Ngày cưới của anh và Soo Ah đã bị ở bên ngoài đồn đãi xôn xao, cho nên, lúc này chính là thời kỳ nhạy cảm của anh, tốt nhất cậu nên tránh xa anh một chút.

Anh im lặng một giây rồi trả lời, "Được." Anh biết tính cách của cậu, miễn cưỡng sẽ chỉ làm quan hệ của bọn họ càng thêm căng thẳng.

Nhân viên bảo vệ đi theo bên cạnh Jimin lấy hành lý ở cốp sau xe ra.

Xe của Jungkook bắt đầu từ từ lăn bánh, trong nháy mắt liền biến mất ở trong tầm mắt Jimin.

Đáy lòng cậu không hiểu sao lại cảm thấy mất mác, muốn xách theo hành lý rời đi thì mới phát hiện nhân viên bảo vệ vừa rồi vẫn đang giúp cậu xách theo hành lý.

Cậu ngại ngùng nói, "À, đưa hành lý cho tôi đi!"

Hộ vệ nói, "Cậu Park, Jeon tổng căn dặn tôi phải thấy cậu an toàn ngủ lại khách sạn."

Jungkook về đến biệt thự gia đình thì đã là tám giờ tối.

Trong phòng khách rộng lớn của Jeon gia, appa con họ Jeon cùng Soo Ah đang trò chuyện rất vui vẻ, Jeon Jungmin vẫn còn ngồi ở trong lòng Soo Ah liếc nhìn thấy Jungkook trước. . . . . .

"Ba —" Đàm Ngôn Tư bò xuống khỏi người Đan Nhất Thuần, lập tức chạy về phía Đàm Dịch Khiêm.

Jungkook ôm lấy Jungmin,  tình cha thương con không tả xiết mà hôn con gái mình một cái.

Ông Jeon mỉm cười đứng dậy, "Jungkook, con về rồi à. . . . . ."

Jungkook nhẹ nhàng hời hợt trả lời một câu, "Dạ."

Ông Jeon biết Jungkook trước sau vẫn không thích gần gũi với bà, cho nên cũng không quan tâm đến sự lạnh lùng của Jungkook, bà hiền lành nói, "Nếu con đói bụng mẹ bảo chị Ly làm bữa ăn tối cho con. . . . . ."

"Không cần." Jungkook ôm Jungmin sau đó đi lên lầu hai.

Soo Ah cũng cất bước đi theo Jungkook lên lầu hai.

Đến phòng ngủ riêng của Jungkook, Jungkook ôm theo Jungmin ngồi ở trên giường anh, Jungmin ngoan ngoãn ngồi ở mép giường chớp đôi mắt to sáng trong ngây thơ hỏi Jungkook, "Ba, hai ngày nay ba đã đi đâu vậy?"

Khuôn mặt lạnh lùng của Jungkook hiếm khi thấy được sự hòa hoãn, giọng nói đầy thương yêu, "Hai ngày nay đều là dì Soo Ah ở cùng với con?"

Jungmin dùng sức gật đầu, rồi sau đó vươn tay ôm lấy JungKook, "Dạ, nhưng mà Jungmin muốn ba nhất. . . . . ."

Lúc này, Soo Ah ở ngoài cửa phòng gõ nhẹ hai cái, sau khi nghe thấy giọng nói của Jungkook, Soo Ah kèm theo tươi cười nói, "À, cái đứa nhóc xấu xa này ở trước mặt dì thì nói con muốn dì nhất, làm hại dì mấy ngày nay đều bỏ hết công việc để ở nhà cùng con. . . . . . Bây giờ lại còn nói với ba con là muốn ba con nhất, hừ, dì không vui rồi đó!" Soo Ah cũng ngồi xuống ở mép giường, cố ý giũ tay sang hướng bên cạnh.

Jungmin lấy lòng bò lại sau lưng Soo Ah, từ phía sau vòng tay ôm lấy Soo Ah, "Dì Soo Ah, Jungmin đều muốn hai người. . . . . . Jungmin không có gạt người."

Soo Ah ôm Jungmin đặt ở trên đùi mình, cưng chiều nói, "Dì tin Jungmin rồi. . . . . . Chỉ là, ba con vừa trở về nên rất mệt, con để ba con đi tắm rửa trước, rồi chút nữa lại để con ở cùng với ba."

Jungmin gật đầu, "Dạ."

Soo Ah đặt Jungmin lên giường, dịu dàng nói với JungKook, "Jungkook, em đi mở nước tắm giúp anh."

Jungkook đứng lên, "Không cần."

Soo Ah cười gật đầu, "Được, em mặc kệ anh, em đi chơi với con gái ngoan của anh.. . . ."

Jungkook cởi ra áo khoác tây trang, trực tiếp đi vào phòng tắm.

Jungkook tắm rửa xong lúc mặc áo ngủ đi ra, Jungmin đã ngủ thiếp đi ở trong ngực Soo Ah.

Soo Ah nhìn Jungkook ‘Xuỵt’ một cái, ngay sau đó ôm Jungmin đi qua phòng trẻ em.

Phòng trẻ thật ra cũng ở ngay sát vách phòng ngủ Jungkook, ba năm trước từ lúc Jungkook cho người nối thông hai căn phòng này, cho nên chỉ cần Jungmin có bất kỳ động tĩnh gì Jungmin liền có thể biết được. Đương nhiên, hai căn phòng này tuy là nối liền nhưng không được Jungkook cho phép, dù ai cũng không thể đi qua phòng trẻ mà bước vào phòng anh.

Soo Ah cúi đầu xuống dành cho Jungmin một cái hôn chúc ngủ ngon, ngay sau đó đi ra khỏi phòng trẻ, gõ nhẹ hai cái lên cửa phòng Jungkook.

Jungkook không có trả lời, Soo Ah nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa đi vào.

Thấy Jungkook ngồi trên ghế sofa ở cửa phòng, Soo Ah nhẹ giọng hỏi, "Jungkook, tối nay em ở lại đây với anh được không?"

Jungkook liếc mắt nhìn qua Jungmin đang ngủ say giấc, nhẹ nhàng từ tốn nói, "Ừ."

Soo Ah ngồi ở bên người Jungkook, thử dò xét hỏi, "Jungkook, anh lại vừa đi Male về sao?"

Jungkook không hề phủ nhận.

Soo Ah lập tức trợn to hai mắt, kích động nói, "Cậu ấy hiện đang ở Los Angeles?"

Jungkook đứng lên đi tới trước tủ rượu rót cho mình và Soo Ah một ly rượu đỏ.

Soo Ah đã tìm được đáp án từ trong thái độ trầm mặc của Jungkook, cô nhận lấy ly rượu đỏ Jungkook đưa tới, tò mò suy đoán nói, "Em đang suy nghĩ, sinh nhật lần này em ép anh theo em đi Male một chuyến, cuối cùng là có thu hoạch rồi. . . . . . Em đã nói mà, có duyên phận nhất định là sẽ còn gặp lại nhau, bây giờ anh đã dẫn cậu ấy về Los Angeles, nói vậy các người sẽ rất nhanh được hòa hợp lại như lúc ban đầu rồi."

Jungkook quay mặt sang hỏi Soo Ah, "Tại sao em không hỏi tôi vì lẽ gì đột nhiên lại thay đổi như thế?"

Soo Ah liếc mắt nhìn Jungkook một cái, "Vì sao em phải hỏi anh vấn đề này? Đây là chuyện giữa anh và vợ trước của anh, hai người các người biết là được rồi, huống chi em vốn luôn hy vọng hai người ở cùng nhau. . . . . . Cũng may là chúng ta không có tuyên bố ngày cưới, bằng không nếu như anh thật sự đồng ý kết hôn với em rồi, thì anh phải là người đàn ông của một mình Soo Ah em mà thôi, ai cũng không được phép tranh giành với em, kể cả vợ trước anh ở đây cũng không được! !"

Tính tình Soo Ah chính là như thế, trước giờ không hề che giấu bất cứ điều gì, ngây thơ tốt bụng.

Jungkook cầm lên ly rượu đỏ dựa vào quầy rượu, sau khi trầm mặc một lát, anh hỏi, "Hắn ta có sẽ liên lạc với em nữa không?"

Đột nhiên nghe Jungkook nhắc tới người nào đó, Soo Ah thoáng ngập ngừng, "À, có, nhưng mà. . . . . . Anh biết em không muốn nhắc tới anh ta."

---

Tại khách sạn.

Jimin dựa vào đầu giường, nghiêng mặt qua nhìn cảnh đêm phồn hoa đèn đủ màu lập lòe ngoài ngoài cửa sổ sát đất.

Cho đến giờ phút này cậu vẫn đang tự hỏi, làm sao cậu có thể cùng anh tới Los Angeles?

Cậu biết cậu có một lý do rất tốt để thuyết phục mình là bởi vì MinChul, nhưng chỉ có cậu mới hiểu rõ mình nhất, có lẽ đây là nguyên nhân chủ yếu, nhưng trong đó còn có một nguyên nhân khác chính là . . . . .

Giờ phút này thoảng qua trong đầu cậu chính là hình ảnh cậu cùng Jungkook ôm hôn ở trên bờ biển.

Cậu chính tai nghe anh nói "Thật xin lỗi", cậu cũng có thể cảm nhận được lúc anh ôm chặt cậu giống như chỉ sợ một giây kế tiếp cậu sẽ có thể biến mất . . . . .

Cậu biết hiện tại cậu suy nghĩ những thứ này chỉ có thể nói rõ cậu là một người phụ nữ vô dụng, nhưng vào giây phút đó cậu thật sự rất hy vọng anh có thể nói cho cậu biết một lý do hợp lý, để cho cậu hiểu, thật ra thì anh không phải xấu xa đến thế, trước kia anh cũng thật sự có quan tâm cậu. . . . . .

Cậu có thể lừa gạt bất luận kẻ nào, bao gồm cả anh, nhưng cậu không thể lừa được chính mình, mấy năm nay thật ra thì cậu. . . . . .

Cậu cũng không biết tại sao có một số người có thể dễ dàng để xuống một đoạn tình cảm cũng không cậu chấp cuộc sống như vậy, còn cậu có cố gắng như thế nào để làm được điều đó nhưng lại không cách nào làm được. . . . . . Cậu thậm chí không cách nào xác định, nếu như lúc ở bãi biển, anh vẫn còn độc thân, anh cũng không phải bởi vì chuyện khi còn bé cậu cứu anh mà tìm đến cậu, vào giây phút anh nói ra "Thật xin lỗi" cùng thời điểm ôm lấy cậu, cậu còn có thể kiên quyết được như thế hay không?

. . . . . .

Hít vào một hơi thật sâu, Jimin lắc đầu xua đi những thứ vớ vẩn căn bản không nên suy nghĩ tiếp nữa ở trong đầu.

Bỗng dưng, cậu cầm lên điện thoại gọi vào một dãy số.

Số điện thoại di động của Jungkook cậu vẫn luôn nhớ rõ, chẳng qua ba năm nay cậu chưa từng gọi vào. . . . . .

Cậu cho rằng thời gian vẫn còn sớm anh hẳn là chưa ngủ, thế nhưng, khi chuông điện thoại di động vang lên một hồi, bên tai cậu cuối cùng truyền đến giọng của một người con gái ngọt ngào nhỏ nhẹ, tay cậu cầm điện thoại di động đột nhiên run lên một cái.

Dường như cậu đã quấy rầy đến người ta nghỉ ngơi rồi.

"Xin chào?"

Cậu nắm chặt điện thoại di động, giọng nói giống như không có xen lẫn chút gì khác thường, cậu bình tĩnh nói, "Xin chào, tôi là Jimin, tôi có hẹn với Jeon tổng, anh ấy nói tôi có thể đến thăm MinChul, à, chính là Jungmin . . . . ."

Soo Ah lập tức liền nhận ra giọng của Jimin, cậu kích động thốt lên, " Cậu Park, cậu đợi một chút, tôi đưa điện thoại cho Jungmin. . . . . ."

Soo Ah nhảy xuống giường muốn đưa điện thoại di động trong tay cho Jungkook đang ở trong phòng sách lầu hai xử lý công việc trì hoãn hai ngày nay, thì vừa đúng lúc nhìn thấy Jungkook đang đẩy cửa phòng ra.

Soo Ah đưa điện thoại di động qua cho Jungkook, dùng miệng ra dấu nói, "Vợ trước của anh. . . . . ."

Jungkook nhận lấy điện thoại, bên tai nghe thấy chính là câu trả lời rất khách sáo của Jimin, "À, Go tiểu thư, không cần, cậu cứ nói với anh ta một tiếng, ngày mai có thể sắp xếp cho tôi gặp MinChul hay không, anh ấy có thời gian vào ngày mai thì hãy cho tôi một cái hẹn. . . . . . Vậy tôi không quấy rầy hai người nữa."

Ngay sau đó, trong điện thoại Jungkook truyền đến chính là tiếng ‘tút tút’ kết thúc cuộc trò chuyện.

Mục Lục Truyện

Chương 1: Dành cơ hội gặp mặt "bí mật"

Chương 2: Phòng PR là hộp đêm bán mình sao?

Chương 3: Chuyện lớn cả đời vô cùng gấp rút

Chương 4: Khách sạn phòng số 1618

Chương 5: Bị nhốt ở khách sạn

Chương 6: Ngoan ngoãn nằm ở trên giường phục vụ tôi

Chương 7: Đêm cuồng nhiệt

Chương 8: Đau quá, cút ngay

Chương 9: Cho cậu ấy nghĩ phép ba ngày, cậu ấy cần được "nghỉ ngơi"

Chương 10: Tên "cầm thú" với "tổng giám đốc" có liên hệ với nhau

Chương 11: Chọn báo cảnh sát hay là tránh thai

Chương 12: Không cho cậu xin thôi việc

Chương 13: Tổng Giám Đốc có hứng thú với cậu

Chương 14: Chúng ta không "quen"sao

Chương 15: Anh có thể vô sĩ hơn nữa hơn được không ?

Chương 16: Thiếu gia họ X "quyến rũ" tổng giám đốc trẻ tuổi

Chương 17: Quyết định làm người của anh

Chương 18: Phải quen đụng chạm với anh

Chương 19: Bí mật thân thế của cậu

Chương 20: Ba giờ sáng, anh bảo cậu đi qua chỗ anh

Chương 21: Cưỡng đoạt

Chương 22: Không nên mặc anh định đoạt

Chương 23: Park thị gặp nguy cơ!

Chương 24: Tổng Giám Đốc không còn hứng thú với cậu!

Chương 25: Không gặp được anh

Chương 26: Nhắm mắt, ôm lấy anh đằng sau

Chương 27: Học cách phụ thuộc

Chương 28: Bán mình, giao dịch thành công

Chương 29: Anh nhắc nhở cậu là tham muốn chiếm hữu của anh

Chương 30: Trời ạ, ba mẹ nhắc tới Jeon Jungkook

Chương 31: Chuyện cậu quyến rũ Jeon Jungkook đã bại lộ

Chương 32: Nên giải quyết lời đồn như thế nào ?

Chương 33: Xấu hổ - nhục nhã

Chương 34: Anh thật che chở cho cậu như thế sao

Chương 35: Mất ngủ vì anh

Chương 36: Chấn động trên xe

Chương 37: Đang yêu đương với Tổng Giám Đốc Jeon

Chương 38: Bại lộ ở khách sạn

Chương 39: Tìm người giả Jeon Jungkook làm bạn trai

Chương 40: Thảo nào chuyện giữa con và Jeon Jungkook không thể nào phơi bày

Chương 41: Jeon Jungkook tuyên bố cậu chính là bạn trai của anh

Chương 42: Ôm anh thật chặt

Chương 43: Anh đi làm cậu cảm thấy mất mát

Chương 44: Nôn khan

Chương 45: Anh cũng sắp phải làm cha rồi

Chương 46: Ai cho phép cậu mang thai con tôi

Chương 47: Chỉ vì biết cậu mang thai

Chương 48: Cậu thật sự chỉ là một người để anh phát tiết sao

Chương 49: Hoá ra anh có bạn trai

Chương 50: Quan hệ của bọn họ có lẽ phải kết thúc

Chương 51: Mời cậu tham gia tiệc đính hôn của anh

Chương 52: Sẽ trang điểm thật xinh đẹp đi dự đính hôn của anh

Chương 53: Bước vào buổi dạ tiệc

Chương 54: Hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta

Chương 55: Em có biết tôi ngày này bao lâu không?

Chương 56: Đính hôn thuận lợi

Chương 57: Cậu thích Jungkook sao ?

Chương 58: Cậu đang ghen với "mình"

Chương 59: Tình cảm sâu nặng của anh với Kang Jeong-eun

Chương 60: Mau sắp xếp hôn lễ

Chương 61: Đừng gọi cậu Jeong-eun

Chương 62: Mình nên lựa chọn cả đời được anh nuông chiều

Chương 63: Tình cảm dịu dàng đối với Kang Jeong-eun

Chương 64: Lựa chọn trước đêm nay

Chương 65: Cậu muốn thẳng thắn nói thật tất cả với anh

Chương 66: Kang Jeong-eun đã chết

Chương 67: Đột nhiên cậu không muốn nói ra gì cả

Chương 68: Hôn lễ trước kỳ hạn

Chương 69: Lần đầu tiên Kang Jeong-eun xuất hiện

Chương 70: Đêm nay, cậu không biết mình đã đi tới đường cùng

Chương 71: Anh che giấu sát khí, còn cậu vô cùng hạnh phúc

Chương 72: Thử đồ cưới

Chương 73: Chúng ta sẽ sinh rất nhiều con, phải không ?

Chương 74: Tàn nhẫn với cậu, anh không hề do dự

Chương 75: Cậu bị dẫn đi vì phạm tội thương mại

Chương 76: Jimin bị giam giữ, Jeong-eun trở về nhà họ Park

Chương 77: 3078, Park Jimin, có người đến thăm

Chương 78: Cậu muốn gặp anh, cậu có rất nhiều lời muốn nói với anh

Chương 79: Mang thai

Chương 80: Bảo bối của cậu

Chương 81: Biết được tin anh sắp kết hôn

Chương 82: Gặp anh, bốn mắt nhìn nhau

Chương 83: Đến chợ lao động tìm việc

Chương 84: Biết anh hãm hại bỏ tù cậu

Chương 85: Cậu tìm gặp anh

Chương 86: Ruốc cuộc cậu cũng nhận được đáp án

Chương 87:Khóc đến tan nát cõi lòng

Chương 88: Anh biết được họ có con gái

Chương 89: Anh ta chậm chí còn biết con đang ở trại trẻ mồ côi

Chương 90: Cậu sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt trước mặt anh

Chương 91: Cậu muốn mang con rời khỏi anh

Chương 92: Vì con gái, cậu không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa....

Chương 93: Cậu lạnh lùng trước mặt anh

Chương 94: Thấy anh cùng Jeong-eun thân mật

Chương 95: Nhận được sự trợ giúp ngoài mong đợi

Chương 96: Đã đến lúc nhắc nhở Park Jeong-eun môt chút sự thật

Chương 97: Thì ra anh biết mọi thứ...

Chương 98: Anh nói dối

Chương 99: Anh và cậu không thể nào...

Chương 100: Người âm thầm trợ giúp cậu xuất hiện

Chương 101: Gặp người giúp đỡ mình

Chương 102: Ba cậu còn sống

Chương 103: Bước vào cuộc sống mới

Chương 104: Cậu bị anh áp vào tường

Chương 105: Muốn hôn nhưng không hôn

Chương 106: Jungkook

Chương 107: Qua Mĩ với anh

Chương 108: Nhìn thấy cậu khóc..

Chương 109: Anh quan tâm đến cậu

Chương 110: Cậu trở nên chủ động

Chương 111: Cậu đùa với lửa

Chương 112: Kết hôn

Chương 113: Bởi vì quan tâm

Chương 114: Thật sự thân mật như thể là một đôi vợ chồng mới cưới

Chương 115: Cậu chỉ cho mình 1 tháng

Chương 116: Lí do cậu tiếp cận anh

Chương 117: Cưỡng ép ở phòng tắm

Chương 118: Chủ động làm hoà

Chương 119: Thì ra cũng luyến tiếc như vậy

Chương 120: Cậu ấy muốn lấy lòng anh

Chương 121: Tổn thương bụng của cậu

Chương 122: Mang thai, cần điều dưỡng

Chương 123: Kết quả thẩm vấn trên toà

Chương 124: Đứa bé vẫn còn

Chương 125: Không muốn rời đi khi bụng lớn

Chương 126: Anh có phụ nữ khác, cậu vẫn độc thân

Chương 127: Cũng bởi vì có thể là cậu mà anh tới

Chương 128: Hay tin anh kết hôn cậu vẫn bình tĩnh

Chương 129: Một khi thật sự đã lạnh nhạt thì thường không thể như ý

Chương 130: Người cứu anh ở trại trẻ mồ côi đó là Park Jimin

Chương 131: Chuyện xảy ra ba năm trước

Chương 132: Tất cả tiền cậu đều quyên góp cho Cô nhi viện

Chương 133: Hai lần ôm hôn trên bờ biển

Chương 134: Dường như đã quấy rầy người ta nghỉ ngơi