52: khởi đầu.


Kim Taehyung vừa thi xong, kết quả thì trên cả mong đợi của bọn họ. Cũng vì thế mà môi Jungkook bắt đầu sưng lên. Phải rồi, chính xác là lời hứa của cậu đã giúp hắn phấn đấu, mà đã đạt được kết quả tốt thì đi kèm với môi ai cũng sưng tấy lên.

Hắn được nghỉ ba ngày, trong ngày đầu tiên đã lên kế hoạch dẫn bạn lớn và bé nhỏ đi chơi. Kim Taehyung tay ôm em bé đang ngậm ti giả, tay còn lại nắm tay cậu đi trong trung tâm thương mại. Chả là, cứ mỗi tháng hắn lại muốn đi mua quần áo mới cho gia đình. Mà kể ra thì Taehyung muốn cả ba người lớn nhỏ trong thật đáng yêu khi mang quần áo giống hệt nhau.

"Jungkookie, Jungkookie... Gấu con có cần mua thêm tã không nhỉ?"

"Em nghĩ là ta nên mua thêm một ít thôi, nhìn mặt Gấu con đi. Trông vẻ hiền như thế nhưng vô cùng hư, toàn tè ướt quần thôi" Jungkook tay kia cầm lấy mấy bịch tã em bé, một tay còn lại tét vào mông Gấu con.

Trong khi Jungkook tiếp tục lựa sữa bột và đồ dùng cho em bé thì Kim Taehyung bắt đầu lê la qua quầy quần áo người lớn, tay gọn lẹ gom thêm hai, ba bộ treo trên móc. Hắn nhìn đứa con trai trố mắt nhìn mình, Taehyung cọ má bé thì thầm. "Con thấy ba nhỏ mặc cái này sẽ đáng yêu phải không? Chớp mắt là đồng ý nha."

Em bé chẳng biết có hiểu lời hắn hay không nhưng mắt bé mở to cũng mỏi, rèm mi chớp một thoáng và Kim Taehyung không chần chừ ôm vào giỏ hàng.

"Gấu con ngoan ghê, ba lớn nói gì cũng trả lời thành thật hết."

Jeon Jungkook nhìn qua quầy quần áo còn thấy hai người lớn nhỏ cứ cười cười, đùa giỡn đương nhiên rất vui. Cậu nhìn một hồi lâu, sau đó mới đi thêm một vòng trong quầy bán áo sơ mi nam.

Mới đó không lâu Jeon Jungkook còn thấy hắn với em bé ngay bên mình, chỉ là hiện tại quay thêm một vòng cũng không thấy Kim Taehyung ở đâu.

Jungkook đi ra trước cửa nhìn ngó, nhưng cậu chẳng thấy đâu hết. Jeon Jungkook ý định mở điện thoại gọi cho hắn nghe, nhưng Taehyung cũng không bắt máy. Lo lắng đương nhiên bắt đầu dâng cao, Jungkook cố gắng tìm kĩ hơn một chút nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng ai kia.

"Jungkook, Jeon Jungkook!"

...

Trước đó không lâu, trại trẻ mồ côi mà Jeon Jungkook từng ở xuất hiện một người phụ nữ tầm tuổi trung niên. Đối với những người tầm tuổi người phụ nữ ấy trong trại mồ côi rất quen mặt, người phụ nữ thả con lại cho trại trẻ nuôi, mỗi tháng đều gửi tiền đến. Chỉ là luôn thắc mắc vì sao không nuôi con mà lại làm như vậy.

"Jungkookie nó có... về đây không?"

"Jungkook dạo này ít tới đây lắm, tôi cũng không biết dạo này nó ở đâu nữa"

"Vậy tôi về trước, cảm ơn chị nhé."

Người phụ nữ nắm chặt tấm ảnh trong tay, bà biết chính mình sai khi đẩy đứa con trai tội nghiệp vào trại mồ côi. Nhưng cú sốc tâm lý năm đó làm sao bà quên được? Mang nặng, đẻ đau đến chín tháng mười ngày mới được một đứa con trai. Kết quả lại trở thành thí nghiệm của thứ thuốc thử kích thích sinh sản, mà khi ấy ai lại muốn con trai mình sinh con cho một ai khác cùng giới cơ chứ? Đó hệt như nỗi nhục sẽ đi theo cả gia đình đến cuối cuộc đời.

Sau bao năm suy nghĩ, bà mới quyết định tìm lại và nhận con trai. Cố gắng bồi đắp, chăm lo cho cậu đầy đủ. Kiếm cho cậu một người bạn đời, nhưng đó chắc hẳn không phải là một đứa con trai.

...

Jeon Jungkook nhìn người phụ nữ vừa gọi tên mình, cậu nghệch mặt. "Cô gọi con ạ?"

"Là mẹ, là mẹ đây mà..." Jo Inna nhìn đứa con trai của mình một vẻ cao lớn, mặt mũi thông minh, đẹp trai làm bà cũng không khỏi xúc động. Một người mẹ quá đỗi tồi tệ khi chính mặt con trai của mình cũng không thể quen thuộc từ khi còn bé.

"Mẹ?" Jungkook buông thõng bàn tay đang cầm đồ chơi con nít, cậu nhìn chằm chằm người trước mặt khi trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Là mẹ thật ư? Sau bao năm ném đứa con đứt ruột đẻ ra vào trại mồ côi thì bây giờ bà về rồi, Jo Inna đang đứng trước mặt cậu chính là người mẹ mà Jungkook hằng mong gặp lại nhất.

Một lần gặp gỡ đầu tiên là khi Jungkook năm tuổi, lần thứ hai gặp gỡ là khi Jeon Jungkook đã hai mươi tuổi.

"Jungkookie, con có khỏe không? Mẹ, mẹ nhớ con lắm. Jungkookie của mẹ" Bà nén nước mắt khi ôm chầm lấy Jungkook, trong khi hiện tại Jeon Jungkook chẳng biết nên làm gì. Trong đầu không nghĩ được thêm gì nữa, hành động cũng như ngưng trệ hết toàn bộ.

"Con..."

"Jungkookie, Gấu con đáng yêu chưa nè"

Kim Taehyung ôm theo em bé đang mặc quần áo con gấu, trên miệng còn ngậm ti hình con gấu đáng yêu. Mắt bé sáng rực khi thấy khuôn mặt ba nhỏ của mình, Gấu con giơ tay đòi bế.

"Ơ, sao cô ở đây thế? À đúng rồi, để con giới thiệu với cô nhé! Jeon Jungkook, Jungkookie là người yêu con. Còn đây là con trai của bọn con, bé nhỏ rất giống Jungkookie phải không ạ?"

Jo Inna nhìn Kim Taehyung rồi lại nhìn đứa con nít trên tay hắn, bà hít một hơi rồi nhìn con trai mình. "Đây là ai? Con nói đi, đứa con nít này là con của ai? Trả lời cho mẹ!"

Kim Taehyung nhìn mẹ kế của Jungkya bằng ánh mắt khó hiểu, sao lại xưng mẹ – con với Jungkook. Bà ấy có quan hệ gì với người yêu hắn?

Jungkook chỉ cười. "Là con của con, là đứa con do con tự sinh ra."

___

ờm thì... em thành thật cúi đầu xin lỗi 🙇‍♀️

không drama thì em chịu không nổi...

nhma drama chứ vẫn ngọt, thề.