Chương 60 - Phụ

Cô nằm trên giường rồi nhìn lên phía trần nhà, xoay người qua rồi xoay người lại. Một tiếng rắc rắc từ xương sống cô kêu lên.

'Có lẽ mình già rồi' Cô vỗ lưng mình như người lớn tuổi

Vì sợ mắc bệnh các vấn đề về chương khớp nên cô quyết định xuống nhà uống Anlene!

"Yonni, mày thấy màu nào đẹp hơn?" Sanzu đưa điện thoại ra trước mặt cô, trên màn ảnh là hai màu son khác nhau

Cô vừa nhâm nhi sữa nóng vừa ngẫm một hồi. Bạn gái mới của hắn gửi cho hắn hai màu son, tuy ả ta nói là khác nhau nhưng hắn nhìn mãi vẫn thấy đây là cùng một màu. Trước giờ Yonni vẫn cứ mua theo nhân viên bảo hoặc thấy màu gì mới ra thì mua chứ cô cũng chẳng biết lựa sao. Thế là trong đầu cô xuất hiện một hệ thống random để chọn xem màu son nào thì phù hợp với cô gái mới của Sanzu kia.

"Màu này đi" Cô chỉ tay màu bên trái

"Có mỗi việc chọn màu mà cũng lâu" Hắn nhăn mặt rồi đưa tay xua đuổi cô

Cô luôn tự dặn lòng người trước mặt là cấp trên của mình nên không được tức giận, có chuyện gì cũng phải bình tĩnh. Thế là cô quyết định lên lầu cho thoải chứ dưới đây có người hít ké không khí nên ngột ngạt làm cô khó chịu quá. Cô vừa lên được tầng hai thì bị Ran ôm lại.

"Có chuyện gì vậy bé con?" Ran cười

"Đừng, xương, đau" Yonni

Hắn nghe vậy liền thả tay mình ra.

"Có cần tao gọi Rindou không? Nhà có sẵn bác sĩ chuyên về xương khớp mà lo gì?" Ran

Cô lắc đầu lia lịa rồi chạy về phòng ngay chứ không khéo bị tóm lại rồi mai vào phòng chỉnh xương trong bệnh viện thật thì chết mất.

.

"Con đó đâu rồi nhỉ?" Cô đi xung quanh EEL tìm bạn mình

"A tôi xin lỗi" Cô đụng trúng một cô gái khác làm ly rượu của ả bắn lên người cô

"Mẹ cái con chó này, đi đ*o biết nhìn đường à? Dơ hết cái đầm mới mua của tao rồi đấy!"  Ả ta quát rồi chỉ tay lên vết rượu nhỏ ngay váy mình

"Tôi xin lỗi, tôi đang hơi gấp" Cô cuối người xuống xin lỗi cô gái trước mặt

"Không nói nhiều, đền đi" Ả ta nhếch mép khi trong đầu đã nghĩ ra hàng loạt cách bắt nạt cô nếu cô không trả đủ tiền

"À vâng, bao nhiêu tôi xin đền ạ?" Yonni

"130000 yên, mà nhìn mày ăn mặc bần như vậy chắc tao lấy 150000 yên thôi nhỉ?" Ả ta cùng nhiều người xung quanh bắt đầu cười nhạo cô

"Khoan đã, 150000 yên? Thế này có quá đắt không?" Yonni

"Tao quên mất, thứ như mày chắc gì đã kiếm nổi nhiêu đây tiền đâu mà nhỉ? Đã là sinh viên nghèo thì đừng có vào bar" Ả nâng cằm Yonni lên

"Xin lỗi, phiền hai vị ra chỗ khác giải quyế-" Chị nhân viên đi lại thì bị ả ta tát cho một phát

"Mày nên nhớ tao là ai đi!" Ả ta trừng mắt

'Thôi chết, lỡ đụng trúng vị nào rồi' Cô bắt đầu lo lắng

"Thế nào, nhắm bán đống giẻ rách mày hay mặc thì có đủ trả tiền cho tao không?" Ả ta quay về hướng Yonni

"Cô muốn tiền mặt hay thẻ?" Yonni

Ả ta vẫn đang rất vui vẻ vì nghĩ mình chuẩn bị có con mồi mới để đánh đập thoải mái.

"Tiền mặt" Ả dõng dạc

Cô lục lại ví của mình, trong đấy chỉ còn vài nghìn yên và vài đồng lẻ để mua nước ngọt.  Cô đi chơi mà cô không mang theo tiền vì cô biết ở đây miễn phí cho mình nên cô cũng có chút chủ quan. Móc tới móc lui cô chỉ còn 5000 yên hơn.

"Ừm..." Cô bắt đầu cảm thấy hơi bối rối. Sỡ dĩ cô rất nhát nên chỉ cần có chuyện là bắt đầu run cả người ngay.

"Tôi, tôi chuyển tiền được không?" Cô lắp bắp với người trước mặt

"Không, tao thích cầm tiền mặt" Ả nói thế

Cô nhìn qua nhìn lại, bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ xung quanh. Bỗng có người đi tới vòng tay qua eo, đặt lên má ả một nụ hôn.

"Có chuyện gì đây?" Sanzu liếc qua cô

'Trời ơi cứu tinh! Đây chắc là người yêu mới của ổng, vậy thì dễ nói chuyện rồi' Cô nhẹ người hẳn

"Haru-chann, con bé đó làm đổ rượu em mang cho anh lên người em rồi này" Ả chỉ vào vết dơ trên váy mình

Hắn nhìn váy ả, rồi nhìn váy cô. Ai nhìn cũng thấy váy ai bẩn hơn ai, nhưng là Yonni sai, nên bọn sẽ không bao giờ bênh cô, nhất là một cô gái bần hèn như vậy.

"Thôi nào Bella cưng, anh đền cho em cái khác nhé?" Sanzu

Ả ta vừa vui vẻ đồng ý thì chợt nhận ra có gì đó không đúng. Rõ ràng người làm dơ váy ả là cô gái tóc đen kia, vậy mà người yêu ả lại đòi đền. Chắc chắn có mâu thuẫn ở đây!

'Mẹ con đi*m này, nhìn là biết thế nào nó cũng dụ dỗ Haru. Nghèo như vậy là biết lấy cái thân của mình ra để trả nợ rồi. Tính chơi tình tay ba à, tao đâu có dễ' Bella

"Ơ, sao nó làm bẩn mà anh lại đòi đền? Em không chịu đâuu, nó đền cơ" Ả nũng nịu

"Bella, mình qua chỗ khác nói chuyện một tí đi" Sanzu

"Còn mày nữa, đi theo" Sanzu nhìn qua cô

'Thôi... Mong tháng này có lương' Cô lặng lẽ đi sau hai người đó

Bọn họ vào một phòng VIP riêng. Ánh đèn cùng những thứ đá lấp lánh chói qua mắt từng kẻ trong đây, bản nhạc nước ngoài  chứa đầy những từ ngữ thô tục bắt đầu vang lên. Ả ngồi cạnh, cạ bộ ngực nõn nà ấy vào người yêu mình. Còn cô thì ngồi một chỗ khác chuẩn bị nghe "hành quyết".

"Nói đi, sao anh lại muốn đền giùm h-" Ả ra giọng trẻ con, trông đáng yêu cực

"Đừng có gọi anh là Haru nữa được không cưng? Anh không thích cái tên đó đâu" Hắn ngắt lời rồi nâng cằm ả lên

"Nghe theo anh hết luônn" Bella cười

"Mà anh quen nó à?" Ả đang chìm đắm trong thế giới ngọt ngào kia mới chợt nhận ra cũng có người ở đây

"Ờ, cấp dưới của anh. Nó còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện đâu, em coi như nó không tồn tại đi nhá?" Sanzu

"Vângg" Bella

'Làm ơn đừng hôn hít trước mặt người lạ đi chứ!' Cô cố làm ngơ hai kẻ kia

.

"Nè Sanzu, anh cho em gia nhập Phạm Thiên được không?" Bella trườn người lên hắn

"Nè nè, em sẽ làm hết tất cả màa" Ả nũng nịu rồi luồng tay qua sau cổ người yêu mình

"Thế em có thể làm được gì?" Sanzu

"E-em, em có thể phụ giúp mọi người sắp xếp công việc nè" Ả cười

"Có No3 lo rồi" Sanzu chú tâm vào điện thoại

"Em hơi bị giỏi nấu ăn luôn đó!" Bella

"Có Yonni rồi" Hắn nói một cách tỉnh bơ mà không quan tâm đến người đang nằm trên cơ thể mình

Ả nghe đến hai tiếng "Yonni" thì lòng đố kỵ bắt đầu trỗi dậy. Bella nắm chặt tay thành nắm đấm, nhưng mặt cô thì vẫn cười với kẻ tóc hồng kia.

'Yonni Yonni Yonni, con mẹ mày dám chiếm chỗ của tao. Tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ. Cứ tưởng mình được sống giữa một đám con trai là sung sướng hả, mày chỉ là cái thứ để người ta chơi xong lại vứt đi, đợi đó. Tao sẽ chà đạp mày, làm nhục mày cho đến khi hả giận thì mới thôi đồ con đi*m' Ả ta bắt đầu lên hàng chục kế hoạch

Ả đơn giản nghĩ rằng chỉ cần lên giường với No2 vài lần là sẽ được ưu ái, được hắn nhường nhịn. Ả muốn sống giữa một đám đàn ông ấy, đơn giản vì ả muốn mình là nhất, mình sẽ là người được yêu thương chiều chuộng nhất, vì mình là con gái! Ả cứ đinh ninh cái suy nghĩ ấy mà đăm ra lòng ghen tức mỗi ngày một tăng. Nhưng ả đâu biết cái giá mà cô phải trả để được như bây giờ nó lớn đến nhường nào, nó đã phá hủy mọi thứ của cô, từ tâm hồn đến thể xác. Và giờ là thứ cô xứng đáng nhận được.

Ả và cô, khác nhau ở cái suy nghĩ.

.

"Đi mua đồ à? Sẵn mày qua tiệm J lấy cái bánh hôm qua tao đặt đi" Rindou thấy cô xỏ giày liền nói

"Không hẳn là đi mua đồ. Tên lấy bánh như cũ đúng không?" Yonni

"Ờ, tiện tay thì mua thêm nước nho hộ" Rindou

"Biết rồi" Cô cầm cái lồng có chứa Inu lên rồi bắt đầu đi về phía garade lấy xe mình

"Tí qua đây cầm đống tài liệu bên khu B về cho thằng Kakuchou" Sanzu nói rồi cúp máy ngang

'Rồi qua đâu..?' Yonni

Yonni: Qua đâu?
Sanzu: Bộ đ*o biết nhà riêng của tao hay gì?

'Ông không nói sao tôi biết!' Cô thở dài rồi tắt phần tin nhắn

Vừa bước vào nhà thì lấy có một cô gái tóc vàng ngồi ngay phòng khách, trên tay ả còn đang hút dở điếu thuốc. Cô cúi người xuống lễ phép chào Bella, còn ả ta thì phun một bãi nước miếng ra trước mặt cô. Mặc dù hơi khó xử nhưng mà cô biết đó dù gì cũng là người lớn, mình không thể làm gì họ.

"Yonni-chan, cho chị xin số hay gì để liên lạc được không?" Bella lại gần cô

Bỗng Inu kêu lên một tiếng.

"Ui em đem mèo à? Cho chị coi với, chị thích mèo lắm" Bella bỗng trở nên nhí nhảnh

"À vâng" Cô luống cuống tháo màng ngoài ra

Ả ta vui vẻ nghiêng một bên đầu qua nhìn xuống cái lồng xanh kia. Mái tóc vàng rối được xõa xuống làm nét ngây thơ của ả tăng cao. Nhưng khi nhìn vào Inu, mặt ả tối sầm lại.

"Gì đây? Hóa ra là mấy con mèo hoang" Bella

"Hể..?" Yonni

"Mày không lụm con gì mà lụm con xấu xí thế này! Mẹ thiếu gì lông trắng mà không nhặt, nhặt chi thứ rác thải đ*o ai cần vậy, à xấu như chủ của nó vậy. Hợp nhau quáa" Ả cười

"Thứ rác thải" -

"À ừ..." Cô chợt cảm thấy gì đó, hơi nhói trong lòng thì phải?

"Giờ mới tới" Sanzu cùng xấp tài liệu từ trên lầu đi xuống

"Aa Sanzuu" Bella cười rồi chạy lại chỗ người yêu mình

'Có người làm chỗ dựa sướng thật đấy...' Cô nhìn cảnh tượng hồng phấn kia rồi bỗng ngẩn người

"Này" Hắn đưa xấp tài liệu cho cô

"À ừ" Cô cầm lấy xấp tài liệu cất vào túi của mình

"Sanzuu" Ả áp tay lên má Sanzu rồi bắt đầu hôn ngấu nghiến

'Mày nên biết mình là ai đi' Ả vừa hôn vừa liếc qua Yonni

Cô không quan tâm, nhận tài liệu xong rồi thì phải trả lại không gian cho người ta. Cô bắt đầu lái xe đến Pet Shop quen thuộc.

"Xin chào quý khách" Anh nhân viên tóc đen vàng vui vẻ chào cô

"À vâng chào anh" Cô cuối nhẹ người xuống

Cô đặt cái lồng có chứa Inu lên bàn, cô cười với nó. Nó thì bắt đầu sợ hãi cái nơi to lớn lạ lẫm này. Ai, con gì cũng vậy, đều sợ những thứ mới lạ mà không dám đối mặt với nó. Ai mà biết cái đó có nguy hiểm không mà dám thử chứ? Nó đâu ngu.

"Ái chà mới có mấy tháng mà con này mậ-" Kazutora chưa kịp nói hết câu thì bị chủ quán tán ngay đầu một phát

"Xin chào, cô muốn mua gì ạ" Chifuyu cười

"Tôi có thể nhờ anh dẫn bé đi triệt sản được không ạ? Tôi cũng muốn cho bé ở đây vài hôm" Yonni

"À vâng. Nhân tiện cô có cần thêm dịch vụ gì cho bé đây không?" Chifuyu

"Phiền anh có thể tư vấn cho tôi không, tôi không rành những thứ này lắm" Cô cười gượng

Sau một hồi được chủ quán tư vấn thì cô quyết định chốt hết tất cả những dịch vụ chăm sóc ở đây, giá cả đối với cô không thành vấn đề. Bên cạnh đó còn có anh nhân viên tóc dài kia khuyến khích cô mua luôn tiệm nhưng đã bị chủ quán tán đầu lần nữa. Cô cảm giác như đây là nhà của mình vậy, vui thật. Cô đưa cho Chifuyu email của mình để tiện liên lạc rồi lái xe về nhà.

.

Cô vẫn không hiểu sao mình lại ngồi ở quán cafe với Bella. Cô thừa biết người trước mặt không ưa mình, vậy tại sao lại rủ mình đi chơi như thế này? Bella cũng là con gái nên cô cũng không có cảnh giác gì nhiều, ngoài ra tâm trạng còn có chút thoải mái khi nghĩ về viễn cảnh được làm thân với mọi người, cô sẽ có thêm nhiều bạn - những người duy nhất đến dự đám tang của mình.

Chị nhân viên mang bánh ngọt ra cho hai người.

"Ôi chà, em ăn khỏe thế" Bella

"Con gái mà ăn nhiều vậy béo thì không ai thích đâu. Tập ăn giống chị nè, ít ít thôi để sau này còn có thằng dòm ngó" Ả cười

"À... vâng" Cô gượng cười rồi cũng bắt đầu ăn chậm hẳn

Cô không hiểu tại sao lúc đó cô không phản bác gì lại mà chỉ bỏ sót đống bánh ngọt trên bàn. Cô muốn ăn, nhưng cô lại không có cảm giác thèm ăn nữa sau lời nói đó nữa.

"Mày ăn cho lắm vào, béo như con lợn sau này không có thằng nào nhòm ngó đâu" -

"Chị ơi đi từ từ thôi em xách không nổi" Cô hai tầm cầm ba túi đồ hiệu của Bella mới mua

"Từ từ cái gì? Xách có tí mà cũng than thở" Ả quát lên

"Lẹ lên chỗ kia sắp hết nhẫn tao thích rồi kìa" Ả chạy lên trước, cô cũng chạy theo

Ả mở cửa vào shop đầu tiên, cô cũng hớt hải chạy theo không khéo lại lạc. Vì hơi mệt nên cô có đặt tay lên thành cửa mà dựa rồi thở gấp một tí, bỗng Bella mở cửa ra làm cạnh cửa đập vào bốn ngón tay trái của cô.

"A, lỡ tay mất rồiii" Ả cười

Cô đau tới điếng cả người, nhưng cô vẫn cố cười để người kia không lo lắng cho. Dây thần kinh cô bắt đầu căng thẳng hẳn, vừa mệt vừa đau. Ngón tay cô bắt đầu ửng đỏ rồi sưng tím cả lên.

'Không đau không đau, ngày mai sẽ hết đau' Cô nhắm tịt mắt đọc thần chú rồi bước vào cửa hàng như chưa có chuyện gì

'Haha vừa tao lắm, đó là thứ mày xứng đáng nhận được khi dám cướp vị trí của tao đấy con phò' Bella, ả đắc ý

.

"Ủa có chuyện vậy luôn hả?" Yonni

"Có chứ má, ổng bị phốt quá trời luôn đó" B vừa kể vừa diễn tả hành động cho cô

"Nhìn mặt hiền vậy ai ngờ cả đống phốt" Yonni

Cả hai tuy rủ đi EEL nhưng vào đây lại ngồi bàn cái drama mới nổi hôm qua.

"Có gì tag tao vào hóng ké nữa" Yonni

"Tí tao tag cái chuyện của bà Q cho" B

Cả hai đang ngồi đợi từng comment chửi nhau trên facebook thì bỗng có một cô gái tóc vàng đi đến, hất ly nước trên bàn Yonni xuống. Tiếng nhạc đã chèn ép tiếng vỡ nên cũng không ai để ý những cô gái đang ngồi một góc này.

"Lụm lên cho tao" Bella

"Nhưng chị là người làm vỡ m-" Cô chưa kịp nói hết câu thì bị ả chen mồm vào

"Mày cũng chỉ là cấp dưới của chồng sắp cưới của tao thôi, khôn hồn thì làm theo đi" Bella

"Này, tôi thấy chị hơi quá đáng rồi đấy" B lên tiếng nhưng ả không quan tâm. Mọi người đều biết Bella là ai nên cũng không dám làm gì ả

"Để em đi xin chổi" Cô đứng dậy

"Không, tao muốn mày hốt bằng tay" Bella

Nụ cười thõa mãn của ả càng ngày càng hiện rõ trên khuôn mặt khi thấy cô nhặt từng mảnh ly. Cô không muốn ai dẫm phải những thứ sắt nhọn này nên đã nhặt rất kỹ, dù là vụn nhỏ. Đống thủy tinh trên tay cô đang dùng sức nặng của nó, đan xen nhau cứa vào lòng bàn tay của thiếu nữ tóc đen ấy, máu cứ thế nhỏ ra từng giọt.

Cô không đau lắm.

"Đúng là thứ đi*m, vô dụng" Bella nhả khói thuốc ra phà vào mặt cô

"Mày đúng là đồ vô dụng" -

Cô nhớ gì đó, khói thuốc, câu nói, nó quen lắm.

.

Cô vui vẻ lái xe đến một khách sạn, trên đường còn mua theo kem để ăn.

'Ui ui chảy' Cô nhanh chóng ăn hết kem để khỏi dơ tay mình

Cô mang balo trên vai, bước xuống xe rồi vào quầy lễ tân. Hôm nay Sanzu và Rindou có công việc cần bàn ở đây, Bella cũng đi theo, riêng cô thì tới hơi muộn. Bước vào thang máy, cô mất một lúc mới nhớ lại số tầng mình cần đến. Tiếng bíp bíp vang lên, bốn mặt gương xung quanh phản chiếu lên hình ảnh của cô. Ting một cái, cô đến tầng cần đến.

"Yonni?" Rindou đang hút thuốc thì thấy cô từ thang máy đi ra

"A, cứ tưởng lại nhớ nhầm rồi chứ" Cô cười

"Gì đây, có ai mời mày đâu mà đến" Bella

"Trời ạ. Đến nơi đắt đỏ như này mà mày ăn mặc kiểu đ*o gì thế kia? Quần dài? Giày thể thao? Đã vậy còn mang balo trông phèn vậy" Ả không ngừng than phiền về cô

"Oi!" Rindou lên tiếng nhắc nhở người trước mặt

Nhìn lại đi, cô và ả đều là con gái, ấy vậy tại sao hai người lại khác nhau đến thế? Một người thì lúc nào cũng có thể diện lên mình những bộ cánh lộng lẫy, sexy, không cần lo lắng về vấn đề gì cả; người còn lại là một kẻ sống khép kín, tới quần ngắn và cao gót cũng không dám mang. Cô ghen tị với Bella, ghen tị tất cả mọi thứ, từ ngoại hình cho đến cuộc sống, cô không muốn sống trong cuộc đời của Yonni, cô muốn được như Bella.

"Không sao đâu" Cô cười với Rindou

"Chị biết không, em đã rất tức giận vì chị đấy. Nhưng em không hiểu, không hiểu vì sao chị lại làm như vậy? Em chỉ muốn hai ta làm bạn" Cô bắt đầu rưng rưng nước mắt

"Em muốn được như chị..." Giọng cô nhỏ xuống

Cô nhẹ nhàng đặt balo xuống đất.

Cô chạy đến chỗ Bella với con rìu đỏ trên tay mình, tốc độ này làm ả không kịp phản kháng. Rìu sắp chạm vào thịt của ả thì bỗng Rindou ôm cô từ sau, ngăn không cho cô làm hại ả.

"Tại sao..?" Cô ngước lên nhìn hắn

"Không được giết nó" Rindou

Cô sà người vào lòng hắn. Xung quanh chỉ là một hành lang trải dài cùng đèn led, nhưng không khí xung quanh hai người như là ánh mặt trời, khiến mọi thứ trở nên dịu hiền hơn. Cô ngước mặt lên lần nữa, hắn thấy cô bình tĩnh trở lại liền thả lõng người.

Cô cầm chắc rìu, dùng một lực chém xẹt ngang vai hắn, nhưng hắn né kịp nên chỉ rách một phần áo. Hắn tưởng mình nhầm, nhưng khi nhìn lên một lần nữa, đôi mắt cô trống rỗng.

'Đ*o ổn rồi' Hắn bắt đầu tìm kiếm điện thoại của mình gọi cho No2

Cô bước lại gần ả, ả sợ hãi lùi lại về sau.

"Em cho chị 5 giây. Bắt đầu nhá" Cô cười

"Năm" Yonni

"Oi mày điên à?" Ả quát lên

"Bốn" Yonni

Cô sắp đếm đến ba thì ả bắt đầu chạy, lúc này cô cảm thấy hưng phấn cả lên. Cùng lúc đó Rindou cũng gọi được cho đồng nghiệp của mình thông báo tình hình.

"Ba, hai, một" Yonni, cô cố tình đếm nhanh

"Em tới đây" Cô cười rồi bắt đầu đuổi theo ả trước mặt

Cô và ả cùng chơi rượt đuổi hết dãy hành lang. Tiếng ả hét lên cầu cứu, nhưng không ai nghe, cô cầm rìu chạy theo ả, Rindou chạy theo sau.

"Cứu với, có con điên tính giết tôi nàyyy" Ả hét to lên

"Há há" Cô cười một cách điên loạn

Đầu ả rối cả lên, cả vứt luôn đôi cao gót vướng víu của mình để chạy thật nhanh. Cô cầm đôi cao gót lên quăng vào đầu người theo sau mình. Cô không quan tâm gì nữa, cô muốn lấy đầu ả kia, ả rất giống mẹ cô, cô ghét ả. Ả mở cửa cầu thang thoát hiểm ra rồi bắt đầu chạy xuống.

"Chị sao vậy?" Cô dùng giọng điệu tội nghiệp với người kia

"Mẹ con điên" Bella

"Há há" Cô vừa cười vừa chạy theo

Xung quanh cầu thang thoát hiểm vang tiếng cười của cô, ả vừa la vừa chạy, nước mắt nước mũi lẫn lộn. Rindou cũng không chạy theo kịp "nỗi tức giận" của Yonni. Cô thả dao xuống xẹt qua mặt ả kia. Nhìn thấy chút máu đó, cô vẫn chưa thỏa mãn, cô muốn cả cơ thể ả ta phải đều bị vấy bẩn bởi máu, giống như cô vậy. Ả chỉ biết khóc mà cắm đầu chạy. Tiếng giày, tiếng dao, tiếng hét, tiếng khóc, tất cả cùng được cô tạo thành một bản hòa tấu tuyệt vời giữa nơi lạnh lẽo này.

"Mồ, đứng lại đi mà" Khóe miệng cô cong lên một cách méo mó

Ả chạy đến tầng trệt, ả nhìn xung quanh, nơi đây thật hiu quạnh...

Ả chạy loạn cả lên, chạy ra phía sau của khách sạn, là một bãi biển. Ả chạy ra giữa đó, sau lưng là biển, trước mắt là cô. Ả rối rắm, ả hoảng loạn, ả không biết làm gì, con mắt xấu xí của ả cứ nhìn xuống chiếc rìu của cô.

"Bắt được chị rồi" Cô cầm rìu lên, chầm chậm đi lại chỗ ả

"Yonni, tha chị đi, chị biết lỗi rồi" Ả quỳ xuống cầu xin cô

Cô đi lại gần rồi dừng lại trước mặt ả.

"Hể? Chị nói gì cơ? Tai em không nghe rõ" Cô đưa tay lên tai mình

"Chị, chị biết lỗi rồi. Xin đừng giết chị" Ả khóc lóc cầu xin

"À, chị bảo chị muốn chặt luôn đầu cho nhanh à! Em hiểu rồi" Cô cười rồi gương cao rìu lên

Ả tuyệt vọng.

Rindou bắn xẹt qua tay cô, cô quay lưng lại nhìn hai kẻ cùng nhà kia. Ả nhân lúc cô không để ý thì ả liền nhanh chóng nhảy xuống biển. Cô trừng mắt nhìn "chú cún" nhỏ bé tội nghiệp đang bơi kia rồi lập tức lao tới  chỗ Rindou cướp súng của hắn. Cô bắn xuống biển loạn cả lên, cô bắt đầu cười điên loạn.

Trên dòng biển bỗng lan ra một chất lỏng màu đỏ.

"Chị yêu đây rồi" Cô thả rìu xuống, tháo giày ra đi về phía biển

Gã tóc tím liền chạy đến đá chân cô sang một bên làm cô theo đà ngã xuống, cô đã mất cảnh giác rồi. Hắn cầm chân phải cô lên, bẻ một phát ngay khớp chân cô.

Cô nhìn hắn, đôi mắt buồn bã bỗng hiện lên làm hắn xiu lòng. Cô đã nghĩ hắn và cô cùng một phe, vậy tại sao hắn lại không cho cô giết ả chứ? Cô kề dao lên cổ hắn, Sanzu từ sau đi lại chĩa súng vào thẳng đầu cô.

"Tao tháo chốt rồi đấy" Sanzu

Cô vẫn giữ yên tư thế đó. Cô và kẻ tóc tím ngồi trước biển, cô nhìn vũng máu trước mặt mình mà nuối tiếc.

'Đáng lẽ mình nên chạy nhanh hơn...' Yonni

Cô thả dao xuống, đưa hai tay lên đầu hàng. Lúc này Sanzu mới thả súng xuống.

"T-tao không biết làm gì để dừng mày lại" Rindou nhìn xuống khớp chân đang dần sưng tím của cô lên

Lúc này cô mới hoàn hồn lại, bây giờ cô mới thấy đau. Cô đưa tay xuống xoa chân mình.

"Không sao" Cô cười

"Đi về" Sanzu

Rindou ẵm cô dậy, hai tay cô vòng qua cổ hắn, đầu dựa vào thân hình vững chắc ấy. Nhìn lại vũng máu một lần nữa, cô tiếc nuối, cô nhắm mắt ngủ.

Bọn hắn chở cô đến bệnh viên kiểm tra xem ngoài gãy xương thì cô còn bị gì không, bọn họ không quan tâm Bella. Đơn giản mà? Bella là ai? Bella làm gì mới bị cô đuổi giết như vậy? Cô chỉ là một kẻ vô hại, ngoài vì nhiệm vụ thì cô chắc chắn sẽ không làm ai bị thương, nhưng Bella đã khiến cô nổi điên như vậy, bọn hắn cũng tạm hiểu ả đã làm gì cô rồi.

Bác sĩ đẩy cô ra cùng chiếc xe lăn.

"À quên mất, mày không sao chứ Rindou?" Cô chợt nhớ lại lúc nãy lỡ làm hắn bị thương

"Không sao, vết thương ngoài thôi" Rindou

Sanzu đẩy cô ra khỏi bệnh viện, cả bọn về nhà.

'Muốn chết quá' Cô cười thầm trong lòng

.

"Yonni? Ai làm mày tới nỗi đi xe lăn vậy?" Ran

"À thì..." Cô không biết trả lời sao

"Thằng Rindou bẻ đấy" Sanzu

Ran lập tức liếc mắt qua em trai mình, nhưng hắn biết em hắn sẽ không làm gì, nên chắc hẳn đã có chuyện không hay xảy ra.

Mikey từ trên lầu xuống, hắn bất ngờ nhìn cô trong bộ dạng thê thảm ấy. Hắn lại gần, chĩa súng giữa trán cô.

"Mày đã làm gì?" Mikey

Cô không nói, cô muốn chết mà, đối với cô thì sao cũng được. Phòng khách càng ngày càng đông người. Rindou kể mọi chuyện ở khách sạn cho bọn họ nghe, còn cô ngồi một góc cuối đầu xuống mà xem xét lại bản thân mình. Bọn họ đổ dồn ánh mắt vào cô gái cạnh đó.

"Có thể nói vì sao mày muốn giết nó không? Tụi tao không trách đâu" Ran cười

Cô biết chứ, làm sao bọn họ lại trách cô được. Đây là tổ chức tội phạm mà, là nơi để có thể giết người thoải mái. Nhưng cái bọn họ thắc mắc là lý do vì sao cô làm như vậy, thậm chí nếu chỉ cần lúc đó Rindou chậm một giây là đã bị cô chém rồi.

"Vì tao ghét nó" Cô mím môi

Giọng điệu của cô khác hẳn so với thường ngày, không thể phân biệt thật giả, cô không còn cười nữa.

.

"Đây à?" Ran đẩy cô đến trước cửa phòng bác sĩ tâm lý do Kokonoi sắp xếp

"Xin chào, cô là Yonni đúng không?" Một vị bác sĩ già dặn cười

"À vâng, cháu chào bác" Yonni

"Tao ra ngoài trước, xong thì kêu" Hắn bỏ đi

Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngath hẳn, chỉ còn tiếng chuống gió bên cạnh cửa sổ và tiếng lá cây xào xạt. Cô ngồi đó nghe bác sĩ tâm sự, cô không muốn làm thân với ông ta. Bác sĩ - người mà mình bỏ tiền thì bọn họ mới cười với mình, cô biết điều đó. Ông cho cô làm thử vài bài test nhưng kết quả không như ông muốn, ông biết cô đã cố tình làm sai, cô quá kín miệng để có thể chia sẻ với ông. Bức lắm, ông dùng chiêu cuối để có thể hiểu cô - thôi miên.

Cô nhắm mắt lại trả lời từng câu hỏi của vị bác sĩ này trong mơ hồ.

"Cô có thể kể tôi nghe về gia đình của cô được không?" Bác sĩ

"Gia đình? Ba tôi làm cảnh sát, mẹ là giáo viên, tôi không có anh hay chị" Yonni

"Cô có bạn khi còn bé không?" Bác sĩ

"Tôi... tôi có, người bạn duy nhất của tôi là Miu" Cô ngập ngừng trước câu hỏi này

Bác sĩ đã đi sâu vào ký ức của cô, ông cẩn thận ghi chép từng hành vi từ bé đến bây giờ của cô để chẩn đoán bệnh, dĩ nhiên là bao gồm cái năm từ 14 tuổi ấy. Ông hỏi câu cuối.

"Vì sao cô lại muốn giết Bella?" Bác sĩ

Cô im lặng, cô đang tìm lý do. Tại sao nhỉ?

"Vì cô ta giống như ba mẹ tôi vậy. Từng câu nói của cổ đều khiến tôi có cảm giác thân quen" Yonni

"Vậy à..." Ông trầm mặt xuống

Bác sĩ giải thôi miên rồi đẩy cô ra ngoài, ở đó có Ran và Kokonoi đang đợi.

"Tôi sẽ gửi kết quả sau" Bác sĩ nói với kẻ tóc trắng

"Ăn gì không?" Ran vừa đẩy vừa cười

"Ăn cho lắm vào rồi béo như con lợn. Đã xấu còn mập" -

"Tao không đói" Yonni

Bọn họ trở về nhà. Vì đang ngồi xe lăn nên cô không thể tự lên lầu được nên đã được ngủ ở tầng trệt, tuy phòng chỉ to hơn một nửa phòng cô nhưng hoàn toàn đầy đủ đồ thiết yếu để cô dùng.

Lúc về trời cũng đã khuya, từ trưa đến giờ cô cũng chưa ăn gì. Lấy tay làm lực, cô cố nâng người dậy rồi ngồi lên giường. Đêm nay cô không thấy trăng, tất cả chỉ là một căn phòng nhỏ cùng chút gió se se lạnh của trời đêm. Cô cứ ngồi mãi, mắt tuy nhìn vào chân nhưng thực chất cô còn không biết mình đang nhìn gì. Hư không? Cái gương trắng trên bàn dùng ánh đèn nhỏ hắt qua mặt cô, hiện rõ đôi mắt mệt mỏi cùng khuôn mặt gầy gò kia. Dạo này cô ăn rất ít, vì không cần làm gì nên cô cũng không cần ăn chi cho tốn công. Đôi mắt cô tựa viên ngọc của Mị Châu mà không được rửa ở nước giếng Trọng Thủy vậy, nó mờ đục.

Cô ngẫm, nghĩ về những chuyện từ thuở nhỏ đến giờ, rồi khóc.

'Đau đầu quá...' Cô ịn mặt xuống gối che đi khuôn mặt xấu xí của mình

Tại lúc đó Kokonoi đang trên phòng làm việc thì bỗng hắn nhận được mail từ bác sĩ tâm lý của Yonni. Hắn mở lên, bắt đầu đọc từng dòng trong đấy. Hắn câm nín, không biết nên trách ai nữa, nên trách cuộc đời của cô hay trách những kẻ xung quanh?

Bác sĩ: Xin chào, tôi là Romp đến từ phòng khám tư Wset mà anh đã đặt, sau đây là kết quả bệnh của cô Yonni.

Cô ấy mắc chứng Post Traumatic Stress Disordee ( PTSD - Hậu chấn thương tâm lý, rối loạn căng thẳng ). Đây là một chứng bệnh ở dạng lo âu, hoảng sợ, kinh hoàng và thường xảy ra sau khi người bệnh chứng kiến/ trải nghiệm bất kì sự kiện gì làm tổn thương đến tâm lý. Theo DSM - IV, những nét đặc trưng của PTSD chính là sự phát triển của một loạt các triệu chứng đặc thù sau khi người bệnh trải nghiệm hoặc chứng kiến với những tình huống liên quan đến cái chết, nguy hại đến bản mạng sống của họ. Cụ thể theo lời cô Yonni thì cô ấy bị bạo hành từ gia đình và một thành viên trong tổ chức của anh, đây là nguyên nhân khiến căn bệnh của cô ấy trở nên nghiêm trọng như bây giờ. Các triệu chứng như khó buồn ngủ, khó ngủ tròn giấc, cáu gắt bởi những việc bình thường hoặc cảnh giác... đều được coi như những dấu hiệu có thể gợi lên sự kiện chấn thương tâm lý đó nếu hai hay nhiều triệu chứng xuất hiện cùng lúc. Bệnh sẽ được coi là kinh niên nếu kéo dài hơn ba tháng, còn trường hợp của cô Yonni thì đã mấy năm rồi.

Loại bệnh này có bốn triệu chứng và theo chẩn đoán thì cô ấy đang ở triệu chứng thứ tư - có tâm trạng hoặc suy nghĩ tiêu cực. Ở đây cô ấy sẽ mất đi khả năng trải nghiệm các cảm xúc tích cực và luôn cảm thấy sợ hãi, giận dữ, tội lỗi hoặc cảm nhận mình tách rời khỏi những người xung quanh, không thể gắn bó được với họ.

Tôi gửi anh bản kết quả này trước. Xin hãy dẫn cô ấy đến phòng khám lần nữa để nghe tư vấn điều trị. Nhưng trước hết cô Yonni cần sự quan tâm hơn hẳn, đừng nói những câu an ủi mà anh cho là có ý nghĩa kia.

Cảm ơn.

Đoạn mail chỉ có thế, nhưng hắn ngồi ngẫm mãi.

'Bạo hành từ một thành viên...' Kokonoi đã biết là ai

.

Cô ngồi trên xe lăn nghe bác sĩ tư vấn cho Kokonoi cùng Rindou. Hắn không muốn cô bị hủy hoại như vậy, lần này hắn quyết tâm sẽ chữa khỏi căn bệnh quái gở này cho cô.

Tuy là tai đang nghe, nhưng cô lại không nhớ được chữ nào. Cô cứ ngồi đó nhưng một kẻ vô hình, và im lặng.

Những câu nói của Bella, giống y như ba mẹ cô vậy.

Năm 6 tuổi.

"Ba ơi, ba đừng hút thuốc được không? Mùi khó chịu lắm ạ" Yonni

"Mày mà biết cái gì chứ? Tao đi làm cực khổ, căng thẳng chỉ để nuôi hai mẹ con mày mà giờ mày dám lên mặt với tao à?" Ba phun nước miếng lên trước người cô

-

"Mày ăn ít thôi trời ơi. Đã ngu, xấu xí như vậy mà còn lốn cả đống gạo thế kia! Từ mai tao cấm mày ăn sáng" Mẹ quát cô

-

Cô chứng kiến cảnh mẹ đánh Miu. Bà ta dùng chổi, giữ phần thịt trên cổ Miu lại rồi dùng chổi đập vào người nó. Tiếng mèo la chát cả tai, nhưng cô không thể vào can ngăn được.

"Đồ vô dụng, thứ rác thải. Hôm nay tao đập cho mày chết" Mẹ cô vừa đập Miu vừa hét

Đôi khi cô cảm thấy việc Miu ra đi cũng là một hình thức giải thoát cho nó.

-

"Có đứa con cũng không đẻ được! Đẻ con gái sau này nó về nhà chồng rồi ai chăm sóc tao" Ba nắm tóc mẹ cô

Cô đứng đó nhìn, và biết mình là kẻ vô dụng. Mẹ cô vì muốn chứng minh con gái cũng có thể thành đạt nên muốn cô phải học thật giỏi.

"Hôm nay chị không được 100 điểm, mẹ lại đánh chị nữa rồi" Cô ôm gấu bông, ngồi trong góc phòng tối rồi bắt đầu khóc. Bụng cô đói meo cả lên, nếu không được điểm cao, cô sẽ không được ăn.

Kể từ đó buổi đêm như là bạn của cô vậy. Lúc đấy mọi người đều ngủ hết nên cô có thể khóc thoải mái. Cứ đến khuya là đầu óc cô không ngừng suy nghĩ về những chuyện hôm đó, cô tự hỏi mình đã sai ở đâu, mình nên làm gì cho đúng. Tóc bị cô vò rối tung cả lên.

-

Cô đứng đó, nghe mọi người bàn tán về cái chết của ba mẹ cô.

Phải nói là bốn năm trong trại mồ côi cô đã rất vui. Ở đó cô có thể thoải mái làm mọi chuyện, chạy đi chơi, không ăn cũng không sao, không cần ép mình học nhiều, chết cũng không ai quan tâm. Đúng, nơi đây còn tồi tệ hơn cả khu ổ chuột. Cô sống thì họ quăng cơm thừa, chết thì sẽ ra vẻ đau buồn rồi quăng xuống mồ. Nhưng ở đây cô có cảm giác tự do hẳn, ham muốn khám phá thế giới bên ngoài của cô vì thế ngày càng tăng cao. Thế là hôm đó, cô trốn ra ngoài, vui vẻ chạy về nơi địa ngục.

Tình trạng tâm lý của cô đã tốt lên khi ở trại trẻ mồ côi, đó là cho đến khi gặp No2 - Sanzu. Những trận đòn của hắn còn đau gấp mấy lần ba mẹ đánh cô, cô bị đã bị ám ảnh bởi chuyện đấy. Các triệu chứng stress của cô bắt đầu xuất hiện lại.

Hiểu không? Là khi cô tưởng rằng mình đang trên con đường đi đến hạnh phúc, để rồi gặp phải một kẻ giết quách đi cái tương lai viễn vông đó.

Một đứa con gái duy nhất ở băng tội phạm? Cô không biết mình đã trải qua cảm giác cô đơn đến nhường nào mà giờ cô đã có thể làm bạn nó, hoặc làm bạn với chính tâm trí của cô. Cô rất sợ phải tiếp xúc với những thứ lạ lẫm. Phụ nữ được coi là phái yếu trong xã hội, đa số bọn họ hành động dựa trên cảm xúc riêng của bản thân như ghen tị, ganh ghét, xấu hổ... nhưng nếu cô hành động theo cảm xúc thì nhiệm vụ sẽ không bao giờ hoàn thành mất; hành động theo kế hoạch và những nhiệm vụ đã giao là hai thứ giúp cô sống sót. Cô thậm chí phải giết những người không liên quan tới nhiệm vụ, chỉ vì Mikey thích? Cô luôn mong bọn họ trên thiên đường kia sẽ sống hạnh phúc, cảm giác tội lỗi cứ thế mà bao trùm lấy cô gái ấy. Cô giống như bị "lạc loài" giữa đám người này vậy, nên cô quyết định sẽ hòa làm một với bọn hắn. Tủ quần áo của cô rất ít váy và cao gót, cô thường mặc đồ oversize và dài để có cảm giác như mình là nam, nếu không giống bọn họ thì cô sẽ chết vì cô đơn mất. Cô để ý Ran là người lớn nhất trong nhà này, kiêm luôn chức anh trai nên cô tin rằng Ran là người tốt và hiền hơn những người còn lại. Bởi vậy cô thường "trốn" mọi người ở nhà bằng cách ngồi giữa lòng hắn, lúc đấy cô như người một nhà với bọn họ vậy. Cô yên tâm mà dựa vào đó.

Cô vẫn giữ mái tóc đen cũng chính vì thế. Cô muốn hòa vào dòng người bình thường mà sôi nổi kia, biết đâu bản thân sẽ trở nên vui về hơn chăng? Mái tóc đen như thể vẻ thuần túy của mỗi con người, nó làm cô cảm thấy vui hơn. Cô sẽ không bao giờ "lạc loài" nữa.

.

"Ai vậy?" Cô nghe tiếng gõ cửa phòng

"Mikey" Hắn kêu lên

"Vào đi" Yonni

Hắn đi vào rồi đóng cửa để đảm bảo không gian riêng cho cô. Hắn ngồi xuống cái ghế cạnh giường nhìn cô.

'Hổm nay mình làm gì sai à?' Cô bắt đầu khá lo lắng trước không khí im lặng này

Hắn nhòm người dậy, ôm lấy đầu cô rồi kêu lên hai tiếng "Không sao" làm cô khó hiểu. Không phải trước đó còn không ngần ngại chĩa súng vào đầu mình sao, bây giờ lại làm ra như vẻ quan tâm lắm ấy. Cô gạt bỏ cái suy nghĩ màu đen ấy rồi ngước mặt lên cười với hắn.

"Ừm" Cô cười, giả tạo làm sao.

Kể từ lúc cô bị thương đến giờ hắn là kẻ quan tâm cô nhất. Hắn ngồi gọt từng vỏ táo cho cô, lựa đồ cho cô mặc, chải tóc cho cô.

"Mikey..? Tao có thể tự làm mà" Cô cười khổ

Hắn phớt lờ những lời cô nói mà tiếp tục chăm chú cắt móng tay cho cô. Đây là lần đầu hắn tự cắt móng cho người khác nên có chút xấu, làm cô đến khuya phải mò dậy để kiếm cây dũi móng mà sửa lại cho tròn. Ai cũng thấy điều này, hắn theo sát cô, chăm cô hơn trứng.

Nè? Vì sao chứ? Vì nó? Hắn coi cô như con búp bê của mình, rằng hắn có thể chăm sóc nó mãi mãi. Lúc thấy cô không thể đi được như vậy tâm trạng hắn thậm chí còn có chút vui, là do hắn điên hay do hắn thiếu thốn tình cảm đến thế? Sau khi mất tất cả thì hắn không còn hy vọng gì nữa, tất cả đều trống rỗng, cho đến khi hắn gặp một kẻ yếu hơn mình làm cho hắn muốn bảo vệ cô vĩnh viễn.

Cô ngồi đó. Cũng hơn 20 rồi nhỉ? Cô không ngốc tới mức không biết những con người lòng dạ như rắn độc kia muốn gì. Nhưng biết nhiều là điều không tốt, nên hãy im lặng!

Cô cười thầm trong lòng, không có chuyện gì là tự nhiên cả, tất cả những hành động đó đều có lý do của nó.

.

Cô càng ngày càng tùy liệu. Cái vẻ mặt buồn ngủ và cơ thể không khác gì bộ xương di động kia làm ai nhìn vào cũng phát chán. Chân cô lành rồi, nhưng Mikey không cho cô đi lại bình thường, hắn muốn cô ngồi xe lăn để hắn có thể thoải mái đưa cô đi khắp mọi nơi mà không cần biết ý kiến người đó ra sao.

"Nè Mikey, tại sao mày lại làm như vậy?" Yonni

"Làm gì?" Hắn quay lưng qua nhìn cô

"Tao đã không cần đi xe lăn nữa mà..." Cô nhỏ giọng xuống

"Mày không hiểu đâu" Hắn xoa má cô

Không hiểu? Không hiểu gì cơ?

"Ý mày là gì?" Cô ngước mặt lên

"Mày còn nhỏ lắm, mày sẽ không bao giờ hiểu được đâu. Tao sẽ bảo vệ mày" Mikey

Cô im lặng.

Cái câu đầu, cô đã nghe rất nhiều rồi. Một đứa trẻ đã trải qua từng đó chuyện mà giờ vẫn còn người nghĩ nó ngây thơ hay sao?

"Thế khi nào tao mới 'lớn'?" Yonni

"Là khi mày trải qua những nỗi đau giống như tao" Hắn trầm mặt xuống

Cô phân vân.

"Mày đang nói gì vậy? Mày nghĩ tao đã trải qua những gì? Không trưởng thành?" Cô hất tay hắn ra

"Mày thì biết cái gì chứ! Mày có biết tao đã trải qua những gì hay không!" Hắn quát lên

Cô quyết định.

"Mikey? Không ai lại đi so sánh những nỗi đau với nhau cả. Mày nghĩ thế nào về một đứa trẻ mới 7 tuổi nhưng nó lại hiểu tất cả mọi chuyện? Nó tuy không lớn về mặt thể xác, nhưng cái môi trường sống xung quanh nó đã dạy nó cách lớn lên. Mày có hiểu cảm giác bị những người xung quanh lợi dụng là như thế nào không? Rồi mày có hiểu cái cảm giác bất lực khi chỉ có thể trò chuyện với một con mèo hay không? Tao cũng chỉ muốn có một người bạn thôi mà..." Nói đến đây bỗng dưng khuôn mặt cô đỏ lên rồi rưng rưng nước mắt

"Mày và tao không hề giống nhau, mày không thể hiểu tao, và tao cũng không thể hiểu mày. Thế nên làm ơn đừng đem cái tình cảm mà mày thiếu thốn bù đắp qua cho tao nữa, tao sẽ không bao giờ hiểu và cũng không bao giờ chấp nhận nó đâu" Cô nói rồi tự mình đứng dậy, vào nhà vệ sinh rửa mặt

Hắn ngẩn người ra đó. Hắn chỉ cần một người để yêu thương thôi mà? Hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, vậy thì có gì sai chứ?

Làm ơn, làm ơn hãy hiểu.

Haha, ngốc thật.

Tại sao chứ?

'Ha, mình vừa bị giáo huấn à...' Hắn tự nhạo bản thân mình

.

Sanzu - Thủ phạm gây ra cho cô căn bệnh này. Hiện giờ cô đang được Ran điều trị theo hướng dẫn như bác sĩ dặn, nhưng làm gì có vụ mắc bệnh mấy năm mà điều trị vài hôm thì hết chứ. Cái cô cần bây giờ chỉ là thời gian, mà cô còn trẻ nên sẽ có rất nhiều. Chỉ là không biết cô có quý nó hay không thôi.

"Ăn nhiều vào! Hổm bác sĩ mới bảo mày sụt 6kg đấy!" Rindou

Chỉ mới hơn một tháng, cô ăn ít hẳn lại.

"Tao no rồ-" Cô chưa kịp nói thì bị hắn nhét miếng nướng vào