#55: ☁️☁️

Editor: Viem-De

Hai người cứ nằm trên sô pha làm loạn một hồi, máy tính của Tần Tự thê thảm rơi xuống, nhẹ nhàng đập một tiếng, màn hình đen lại nhưng vẫn không ai thèm ngó ngàng.

Sô pha vào lúc này trở hẹp lại, Tần Tự vừa mới tắm xong, đuôi tóc ươn ướt, tản ra một cỗ mùi thanh đạm cùng hương vị của tuyết đầu mùa, Lục Niệm chơi đến vui vẻ, duỗi tay vòng qua cổ anh, vuốt ve từng sợi tóc ướt sũng lạnh lẽo, lại nghe đến tiếng thở trầm thấp thực mau bị ép trở về.

Cả người cô đều nằm trong lồng ngực anh, như là ngôi sao rơi xuống, lại giống như lông vũ uyển chuyển nhẹ nhàng, đoán không ra, bắt không được. 

"Tuần sau em có rất nhiều nội dung mới để vẽ." Lục Niệm nghiêng đầu, gót chân nhỏ tùy ý đặt lên đùi anh.

Tần Tự không rõ lắm cô đang vẽ cái gì, cũng không biết việc cô vẽ thì có quan hệ gì với mình.

Chỉ là từ sớm liền biết, vẽ tranh chính là lý tưởng của cô.

Ngọt ngào dày vò.

...

Thẳng đến khi Lục Niệm rốt cuộc vừa lòng, từ trên người anh ngồi dậy.

Tần Tự, "..."

Anh nghiêng đầu nhìn phòng ngủ, trong lòng thực muốn biết hôm nay sẽ phân phối thế nào, nhưng là cuối cùng vẫn không có nói ra.

Lục Niệm ho nhẹ, "Thời gian thử việc, biểu hiện tốt thì sẽ thăng cấp, chỉ là hiện tại còn chưa mở khóa chức năng ngủ cùng giường."

Cô cúi đầu viết vài dòng chữ, không lâu sau mới giơ lên trước mặt anh.

Chữ viết thanh mảnh quyên tú, đem cấp bậc bên trong phân đến vô cùng rõ rệt.

Ở cùng nhau.

Nắm tay.

Ôm.

Hôn môi.

...

Lên giường

Cuối cùng, kết hôn.

Nhìn đến hai chữ kia, mang tai Tần Tự lập tức đỏ lên.

Anh cảm thấy kết hôn cùng lên giường có chút tương phản, nhưng là Lục Niệm tựa hồ không phát hiện ra cái gì.

"Biểu hiện tốt liền thăng cấp, không tốt thì giáng cấp." Cô chắp tay sau lưng, nhàn nhạt giải thích.

"Làm sao thăng cấp? Đương nhiên là do chính em tới chấm điểm, nói chuyện dễ nghe cũng có thể lên cấp." Lục Niệm bắt chước ngữ khí lạnh lùng của anh, "Mấy lời như 'bụng đói ăn quàng' kiểu này, nghe vào lập tức biết tăng hay giảm đi?"

Tần Tự, "..."

"Thế nên hôm nay không thể cùng nhau ngủ, anh đừng nghĩ làm chuyện xấu với em."

"...Không nghĩ." Tần Tự chậm chạp phản bác.

Lục Niệm cười nhạt, "Vậy em ngủ đây, gặp sau."

Vừa nãy bởi vì bị cô đè lên sô pha, quần áo anh có chút nếp uốn, khóe mắt hồng hồng, cổ áo hạ xuống, lộ ra da thịt bạch ngọc xinh đẹp.

"Ngược." Tần Tự bỗng nhiên nói.

Lục Niệm, "?"

Anh nhấp môi, "Kết hôn cùng lên giường, ngược."

Lục Niệm, "..." Bảo thủ đến như vậy sao?

Cô hiện tại vẫn chưa xác định muốn kết hôn, nhưng thật ra có điểm muốn 'làm' anh, rốt cuộc vẫn là gấp gáp a.

Tần Tự đối với chuyện này bảo thủ, Lục Niệm quả thực có chút ngoài ý muốn, bỗng nhiên nói, "Em còn nghĩ anh tư tưởng thoáng đãng."

Biết, cũng không phải là phải làm.

Chuyện thân mật nhất từng trải, Tần Tự cũng chỉ cùng một mình cô làm qua, không bằng nói năm đó niên thiếu, cũng chỉ có cô khiến dục vọng của anh tuôn trào.

Dục vọng cùng ảo tưởng, tất cả đều giao cho Lục Niệm.

Tần Tự kì thật là một người thanh tâm quả dục, bởi vì thơ ấu năm ấy, anh đã sớm trưởng thành.

Lúc còn nhỏ bắt gặp hai bóng người lúc đó trần truồng tằng tịu bên nhau, làm anh thực sự ghê tởm, khi đó Tần Tự chỉ là một đứa trẻ, bởi vì khuôn mặt quá mức xinh đẹp mà gặp phải rất nhiều phiền toái, cho nên sau này tự mình rèn luyện võ thuật, đối với bản thân cũng trở nên tàn nhẫn hơn.

Đã từng, loại chuyện đó làm anh buồn nôn, thậm chí có đoạn thời gian đánh nhau ở bên ngoài, phản xạ có điều kiện đều là chán ghét cùng kẻ khác đụng chạm thân mật.

Mà cô... lại nói anh mẫn cảm.

Tần Tự mím môi, khả năng chỉ ở trước mặt cô mới trở nên như vậy.

"Tần Tự, trước khi anh tới nhà em, có phải ở cùng người nào khác không?" Lục Niệm châm chước nửa ngày, cẩn thận hỏi, "Phát sinh quá chuyện gì sao?"

Cô biết, đối với hết thảy chuyện có liên quan đế thời thơ ấu của anh, người này đều sẽ im miệng không nói.

"Không muốn thì không cần nói." Lục Niệm thoáng an ủi.

Tần Tự bỗng nhiên rũ mắt, ngữ khí nhàn nhạt, "Ở đó không thoải mái, tự mình trở về cô nhi viện."

Thế nhưng anh lại chủ động?

Lục Niệm có chút kinh ngạc, ngày tháng ở Lục gia, nói thẳng cũng chẳng phải loại thoải mái gì, chuyện như vậy anh còn có thể nhịn được, vậy rốt cuộc ở căn nhà trước đó, Tần Tự đã phải trải qua cái gì?

Anh đem chính mình bọc lại kín mít, cho dù là hiện tại cũng không có cách nào gỡ ra được.

...

Buổi tối hai người phân giường ngủ, cách một lớp tường, Lục Niệm thoáng nhìn qua, tay lướt lướt điện thoại, soạn gửi một đoạn tin nhắn, "Ngủ ngon, bạn trai thử việc."

Kèm theo một loạt hình ảnh dễ thương, tất cả đều là cô trước đó cố tình vẽ.

[ Tin nhắn ] Tần Tự: Ừm.

Lục Niệm nhịn không được suy nghĩ xem biểu tình hiện tại của anh.

Cô rúc vào chăn, cong mắt cười.

Làm sao bây giờ? Lục Niệm phát hiện ra da mặt anh thật sự rất mỏng, cô chỉ cần hơi tới gần một ít, nói lời thân mật một chút, Tần Tự lập tức sẽ phản ứng cực lớn, sau đó liền gắng gượng kìm chế, không muốn cho cô phát hiện.

Thật sự câu nhân.

Nhịn không được khiến Lục Niệm càng muốn 'khi dễ' anh.

Cô vậy mà không biết, chính mình còn có ác tâm như vậy.

Lục Niệm lên mạng lướt một hồi, tùy tiện đem mấy hình ảnh đáng yêu đăng lên, nghĩ nghĩ một chút, liền cho thêm vào một tấm hình, là khi Tần Tự ngồi đánh máy tính, cô chụp lén một cái.

Từng ngón tay xinh đẹp trắng nõn rơi trên từng phím, khớp xương thon dài rõ ràng, cơ bản có thể nhìn ra được là tay của một nam nhân trẻ tuổi.

Mấu chốt nhất hiện tại là nửa đêm, thế mà fans vẫn oanh tạc bất ngờ.

"A a a a a, đã trễ thế này, bỗng nhiên lại bị phát cẩu lương."

"Nhiều năm như vậy lần đầu tiên phát loại hình ảnh này nha! Chúng ta thái thái cũng rốt cuộc thoát kiếp cô độc rồi sao?"

"Đây là bạn trai hay lão công a?"

"Tay siêu cấp vô địch đẹp!"

"Có phải Hắc nguyên hình trong truyền thuyết hay không?? A a a, trước chỉ nhìn đến đôi bàn tay này, ma ma trực tiếp đồng ý cho hai đứa kết hôn nha!!"

"..."

Lục Niệm đọc một loạt bình luận.

Đột ngột nhìn đến đoạn 'bạn trai' kia, khẽ nhấc tay hồi đáp.

-- Còn đang trong thời gian thử việc.

...

Ngày hôm sau, Lục Niệm có một khóa học trên lớp, Lục Chấp Hoành nửa đường gửi tin nhắn cho cô, nói ông ta trùng hợp tới An Đại, muốn cô qua gặp mặt một chút.

Lục Chấp Hoành gần đây thật sự rất an phận, Lục Niệm không biết ông ta lại muốn nháo ra chuyện gì, trong lòng không yên tâm, vậy nên vẫn đi qua một chuyến.

Lục Chấp Hoành ngồi trong nhà ăn, thấy cô tới, lập tức ném ra một đống ảnh chụp.

Lục Niệm vừa thấy, lập tức nhận ra đều là Thu Lịch.

Cô duỗi mi mắt, khẽ hỏi, "Ba làm sao?"

Ông ta biết Lục Niệm mất trí nhớ, bởi vì chuyện này do chính tay ông ta làm nên, suy ra cô không nhớ Lục Trác cũng là chuyện bình thường.

Khả năng hai người quen biết thông qua Triệu Nhã Nguyên.

Lục Chấp Hoành thực hưng phấn, thanh âm vững vàng hỏi, "Đây là ai?"

Lục Niệm chậm rãi đáp, "Một người bạn của Nhã Nguyên, cùng con quan hệ không tồi."

"Ta biết."

"Ba, ảnh chụp này từ chỗ nào? Vì sao lại muốn chụp em ấy?" Cô nhíu mày hỏi.

"Ảnh chụp là người khác cho ta, nghe nói mấy hôm trước con đều ở nhà nó?" Lục Chấp Hoành nghiêm túc.

Lục Niệm, "..."

Cô vẫn luôn ở đó vẽ tranh, ông ta cũng chẳng thèm quan tâm cô ở đâu, đối với chuyện cô cùng Thu Lịch lui tới cũng chỉ biết sơ sơ, đến nỗi quan hệ của cô cùng Thu Lịch, chỉ sợ ngoại trừ Triệu Nhã Nguyên ra, cũng chỉ có Tần Tự biết được.

Trong lòng Lục Niệm bất ổn.

Cô bỗng nhớ đến lần trước Triệu Nhã Nguyên đột ngột gọi điện cho Thu Lịch, oán trách nói Tô Thanh Du hôn lễ không biết ăn trúng thứ gì mà đi mới Lục Chấp Hoành tới, khiến cho cậu siêu cấp xấu hổ, Thu Lịch dở khóc dở cười đem chuyện này nói cho cô nghe, Lục Niệm lúc ấy cũng cảm thấy kì quái.

Không gửi thiệp mời cho cô, lại gửi cho Lục Chấp Hoành là có ý gì?

Đến hiện tại, Lục Niệm mới hiểu được.

"Vậy khi nào con rảnh kêu nó tới một chút, cùng chúng ta ăn bữa cơm." Lục Chấp Hoành biểu tình ôn hòa, "Lần trước ở nhờ chắc chắn đã quấy rầy nó, coi như lời cảm ơn."

Ông ta hiện tại rất khẩn trương, cũng rất kích động, tuy không xác định được Thu Lịch người này có phải A Trác hay không, nhưng là nếu đúng thì sao? 

Lục Chấp Hoành sau khi cưới Hà Điềm, cũng không có nổi một đứa con, sinh hoạt phấn đấu đều muốn đem hết cho A Trác, đem cậu nâng thành người thừa kế của Lục gia, sau đó tìm đến một hôn thê địa vị ngang hàng giúp đỡ cậu, sinh cho ông ta một đứa cháu trai, cung phụng dưỡng lão.

Vốn dĩ là ốc không mang nổi mình ốc, hiện tại bỗng nhiên không kịp phòng ngừa xuất hiện một cái phao cứu sinh.

Lục Niệm không biết nên nói cái gì, trong lòng lung tung rối loạn, cô thuận miệng đáp có lệ vài câu, sau đó bảo không thoải mái muốn đi toilet, vừa vặn chuyển cho Thu Lịch một đoạn tin nhắn. 

[ Tin nhắn ] Lục Niệm: Tiểu Thu, ba không biết nghe ai nói qua chuyện của em, ông ấy hiện tại ngồi đây chất vấn chị.

[ Tin nhắn ] Thu Lịch: Niệm Niệm, đừng khiến ông ta phát hiện, em không muốn về Lục gia, cũng không thèm nhìn mặt hắn.

Chủ trương của Thu Lịch vẫn như vậy không thay đổi, cậu chán ghét Lục Chấp Hoành đến tận xương tủy, ông ta từ nhỏ cũng không xem mặt cậu lấy một lần, hiện tại vì không thể sinh con, lại bị Hà Điềm ly hôn, ở trong vòng xã giao của An Thành trở thành trò cười mà muốn đem cậu quay về, Thu Lịch cũng không phải thứ ngu ngốc.

Cậu minh bạch Lục Chấp Hoành vì cái gì quay ngoắt 180 độ, trái tim càng ngày càng lạnh.

Thu Lịch không muốn trở về, biến thành con rối của ông ta, thậm chí cậu còn muốn đưa Lục Niệm rời đi.

[ Tin nhắn ] Lục Niệm: Chị sẽ không nói, trong khoảng thời gian này em phải cẩn thận một chút, xem xem bên cạnh có người nào khả nghi hay không, hoặc là đến Triệu gia ở cùng Nhã Nguyên đi? 

Cô nhanh chóng nhớ tới chuyện tiệc cưới hôm đó, gấp rút nói ngược.

[ Tin nhắn ] Lục Niệm: Không được, trong Triệu gia chắc chắn có người thừa nước đục thả câu.

[ Tin nhắn ] Thu Lịch: Đừng quá lo lắng, em nghe lời chị, mấy ngày nay không có khóa học, đều sẽ ở nhà.

Lục Niệm nhẹ nhõm rời khỏi toilet, Lục Chấp Hoành vẫn còn ở bên ngoài chăm chú nhìn, cô mở máy gọi điện cho Thu Lịch, ngắn ngủn thông báo một câu, sau đó dẹp điện thoại, cười cười nói với ông ta, "Ba, thật ra con cùng Thu Lịch cũng không phải bạn bè thân thiết gì, nếu người muốn gặp em ấy, bằng không hỏi thử Nhã Nguyên đi?"

Lục Chấp Hoành cũng không có như cô tưởng tượng thất vọng, gật đầu nói, "Được, vậy đợi khi nào rảnh, ba đi tìm nó xem một chút."

Lục Niệm không hé răng, trong lòng một mảng ảm đạm.

"Con gần đây cùng Tiểu Tần thế nào?" Lục Chấp Hoành bỗng nhiên hỏi.

Cô cho rằng ông cố ý muốn tiếp tục bức hôn, khó chịu đáp, "Khá tốt."

"Con cũng đừng suy nghĩ quá nhiều, nếu không thích thì cứ việc cự tuyệt." Lục Chấp Hoành phất phất tay.

Lục Niệm, "..."

"Nó chính là muốn công ty nhà mình." Ông ta thở dài một hơi, "Ba trước kia không có nói qua chuyện này với con, nhưng là dù sao hiện tại, ba nghĩ muốn chính mình thử vận một phen, nói không chừng lúc sau còn có thể cho con kết hôn cùng với người tốt hơn, không cần thiết phải tìm nó hạ thấp chính mình."

Lục Niệm cười nhạt.

Tốc độ lật mặt kiểu này, so với Xuyên kịch còn nhanh hơn, trợn tròn mắt nói chuyện với ma quỷ đều luyện đến lô hỏa thanh thuần.

Lục Niệm bình tĩnh đáp, "Con so với người hiểu biết anh ấy hơn."

"Với cả ba à, người sẽ không thật sự nghĩ rằng, Tần Tự dựa vào việc tiếp cận con mới có thể ở lại Lục thị chứ?"

Lục Chấp Hoành có chút chật vật.

Cô nghiêng đầu, gọn gàng nói, "Con đối với chuyện công ty một chút hứng thú cũng không có, chỉ nghĩ có thể làm việc mình thích."

"Con thích ai, kết hôn với ai, cùng ba một chút quan hệ đều không có, hy vọng người đừng lại can thiệp vào tự do của con."

Lục Niệm đứng lên, bày ra thái độ tiễn khách rời đi.

Lục Chấp Hoành đuổi theo cô, lớn tiếng nói, "Đồ bất hiếu, con dám không nghe lời ba sao?"

Lục Niệm có ý muốn tránh thoát bàn tay của ông ta, ở đây là An Đại, xung quanh đầy rẫy người nhìn bọn họ, Phương Đăng nguyên bản cõng máy tính, bỗng nhiên đi qua, "Hai người làm gì?"

Lục Chấp Hoành rốt cuộc vẫn quan trọng mặt mũi, ngượng ngùng không tiếp tục đuổi theo.

Lục Niệm xoa xoa cổ tay đỏ lừ của chính mình, Phương Đăng nhìn thấy liền nhỏ giọng hỏi, "Làm sao vậy?"

"Không có việc gì." Cô lắc đầu, tỉ mỉ nhắc nhở, "Cậu đừng có mà đi nói cho Tần Tự biết."

Rốt cuộc thì đây cũng là chuyện trong gia đình cô, lại còn liên quan đến cảm nhận của Thu Lịch, Lục Niệm không nghĩ đem anh tiến vào.

Cô muốn tìm Thu Lịch nói chuyện một lần, nhưng vẫn không dám đi qua, sợ Lục Chấp Hoành phát hiện dấu vết gì.

Phương Đăng, "..."

Cậu có chút xấu hổ, ngượng ngùng nói, "Nếu anh ấy không hỏi, em sẽ không nói."

...

...

Dạo gần đây Lục Chấp Hoành quá quỷ dị, không cần người ta nói cũng có thể nhìn ra.

Tự cho là mình ẩn nấp rất giỏi, bắt đầu ở trong công ty tạo một ít chấn động, ý đồ mượn sức người, đặc biệt là những nhân viên không thuộc Ninh Thịnh.

"Ông chủ nhỏ, vị nhạc phụ này của cậu lại muốn làm gì a?" Minh Hồng có chút dở khóc dở cười.

Nghĩ tất cả bọn họ đều là đồ ngốc sao?

"Thật sự không hiểu, ông ta chỉ có một đứa con gái, tuổi tác hiện tại cũng lớn, thân thể càng không tốt, về sau Niệm Niệm gả cho cậu, không phải sẽ được nở mày nở mặt sao? Trước đó còn nịnh bợ rất tốt, hiện tại lại bắt đầu gây chuyện?"

Tần Tự ngoại trừ Lục Niệm ra cũng không tham Lục gia cái gì, con rể tài hoa hơn người lại còn biết chuyện như vậy, nhà nhà đều giành, hắn thật sự không hiểu Lục Chấp Hoành hiện tại nghĩ cái gì.

Phương Đăng có chút do dự, rốt cuộc vẫn không đem chuyện gặp Lục Niệm hôm đó nói ra.

Nam nhân cúi đầu nhìn văn kiện trong tay, an tĩnh liếc mắt nhìn qua, Phương Đăng khẽ ho khan một tiếng, tận lực tránh đi ánh mắt của anh.

Tần Tự nhàn nhạt nói, "Tôi không quan tâm công ty này thuộc về ai."

Xác thật đối với Ninh Thịnh hiện tại, Lục thị chỉ có thể tính là một cục gạch nát, thậm chí còn có khả năng liên lụy đến bọn họ.

"Vậy làm sao?" Minh Hồng xoay bút, "Cứ để ông ta như vậy?"

"Trước đừng động tới Lục Chấp Hoành." Tần Tự chậm rãi nói.

"Được thôi, dù sao cũng không giật nổi sóng lớn gì." Khâu Phàm gật đầu, có chút khó xử nói, "Còn chuyện Lục thị bên kia, chúng ta vẫn luôn phải vớt bọn hắn, thật sự là quá lãng phí sức người sức của, Niệm Niệm tiểu thư đã bảo chúng ta không cần quản, làm sao bây giờ?"

Tần Tự, "Cứ như vậy đi."

...

Thu Lịch mấy ngày nay đều ở nhà một mình, từ khi Lục Niệm gọi điện thoại thông báo, trong lòng cậu có chút khó chịu, thật sự nghĩ đến việc cả đời này đều không nhìn mặt Lục Chấp Hoành.

Thu Lịch đang ngồi thừ người trên sô pha, điện thoại bên cạnh bỗng dưng reo lên, cậu mở máy, nhớ rõ số đuôi kia, tức khắc có chút ngốc lăng.

Cậu có chút khẩn trương, chủ yếu là đề phòng, Thu Lịch không biết lần này anh tiếp cận Lục Niệm lại muốn làm gì, chỉ là lần đầu nhìn thấy Tần Tự, thiếu niên đôi mắt một mảng tối tăm hôm đó, cậu liền theo bản năng đề phòng.

"Lục thị, có muốn hay không? " Anh đi thẳng vào vấn đề.

Nam nhân thanh âm lạnh nhạt theo điện lưu truyền tới, khiến Thu Lịch sửng sốt một hồi.

"Lục Niệm cùng tôi kết hôn, không nghĩ đến việc quản lí công ty, nếu cậu muốn thì có thể tiếp nhận." Tần Tự chậm rãi thông cáo.

Thu Lịch, "..."

Anh lại nói, "Trong khoảng thời gian này, cô ấy cũng sẽ ở cùng với tôi."

Ngón tay Thu Lịch giật giật, cười khổ hỏi, "Anh muốn tôi lấy chị của mình ra đổi lấy công ty? Tôi muốn thứ đồ này làm gì?"

Đến đó làm con rối chắc?

"Tôi không có ý đó, chỉ cảm thấy đề nghị này đối với cậu thực có lời." Tần Tự tiếng nói lạnh như băng.

"Ngày thường đối với việc quản lí công ty có hứng thú, học đại học cũng chọn chương trình tương quan, kinh doanh nghiệp vụ của Lục thị cũng ở trong phạm vi chuyên nghiệp của cậu, sau này Lục Chấp Hoành chắc chắn sẽ tìm đến gây phiền toái, nếu không nghĩ đến bị ông ta nắm trong tay, cậu nên tiếp thu đề nghị của tôi." Anh chậm rãi trần thuật.

"Cậu không phải đối với việc quản lí công ty kháng cự."

"Mà là đối với việc bị Lục Chấp Hoành quản chế kháng cự." Tần Tự nhàn nhạt nói, "Lục thị không ai quản nổi cậu, nếu cậu nguyện ý, Ninh Thịnh thế lực sẽ dần dần rút khỏi Lục thị."

Thu Lịch, "..."

Cậu rốt cuộc phát giác vì sao chính mình không thích cùng người này giao tiếp.

Tần Tự quá cường thế, hơn nữa trước này đều phân tích rõ ràng, cùng anh thương lượng chuyện gì cũng đều không thể đánh bài tình cảm, ngoại trừ phân tích lợi và hại, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, dùng mọi thủ đoạn đem ra, tổng có thể đạt được mục đích mình muốn, thì thật sự rất giống như một cỗ máy không cảm tình.

Thu Lịch thất thần, "...Là Niệm Niệm nói với anh sao?"

Nam nhân lãnh đạm, "Không phải."

Trong lòng Thu Lịch hơi thoải mái đi một ít.

"Cậu cùng Triệu Nhã Nguyên gần đây có liên hệ?" Tần Tự lại hỏi, "Nếu từng nghĩ đến việc lúc sau giúp Triệu Nhã Nguyên giành lại công ty, đề nghị này đối với cậu sẽ có lợi."

Triệu Thính Nguyên giăng lưới đầy mặt hồ, hoàn toàn muốn chờ bọn họ chui vào.

Thu Lịch nhấp môi, "...Mấy ngày nay thì không,"

Chuyện này thực sự cũng chẳng có gì bất thường, Triệu Nhã Nguyên một tháng không gọi điện thoại là chuyện luôn luôn diễn ra, tình cảm bạn bè của nam sinh trước giờ luôn không giống nữ sinh, dính như keo dán.

"Kêu cậu ta để tâm chút." Tần Tự lạnh nhạt buông một câu.

Vừa nghe, Thu Lịch còn tưởng rằng anh đang uy hiếp mình, nhưng là cẩn thận nghĩ lại cũng không giống lắm.

Tần Tự trước giờ xử sự thành thục, làm người cũng cực kì ngạo khí, cậu cảm thấy anh không cần phải nói ra loại lời uy hiếp thấp kém này.

Nếu đã nói cẩn thận, vậy thì phải thật sự cẩn thận.

Trở về phòng họp.

Phương Đăng lướt máy tính, khẽ hỏi, "Lão đại, đối với Triệu gia bên kia chúng ta làm sao? Vẫn như cũ nhìn chằm chằm?"

"Nhìn Triệu Nhã Nguyên."

"Triệu Nhã Nguyên?"

Phương Đăng hiếu kì ngẩng đầu, cậu biết anh vẫn luôn không thích ba chữ này, vì cái gì bỗng nhiên nói như thế?

"Triệu gia có người muốn làm lớn chuyện."

Tô Thanh Du cùng Triệu Thính Nguyên đơn giản chính là muốn lợi dụng Lục Chấp Hoành ở Lục thị trợ uy, khiến ông ta làm ra chút lọn sóng nhỏ, Tần Tự cũng chẳng mấy để tâm, tình thế của Triệu Nhã Nguyên bên kia mới càng nguy hiểm.

"Nữ nhân kia quả thực ác độc." Phương Đăng cắn lưỡi, "Tốt xấu gì Triệu Nhã Nguyên cũng là em chồng của cô ta, thế mà lại muốn tiên hạ thủ vi cường đem người phế đi."

Minh Hồng, "..." Thật sự cũng không thảm đến mức ấy.

"Chuyện của Lục Trác cũng là bọn họ nói cho Lục Chấp Hoành." Nam nhân tựa người vào ghế, chân dài tùy ý duỗi, bộ dạng lộ ra chút lười nhát.

Minh Hồng khó hiểu, "Chuyện này thì liên quan gì đến Lục Trác?"

Phương Đăng ngược lại ngầm hiểu.

Tần Tự không giải thích nhiều, "Triệu Nhã Nguyên bên kia, chú ý đến một chút là được."

Hội nghị kết thúc.

"Lão đại, anh thật sự muốn tới An Đại sao?" Phương Đăng khó tin hỏi, cậu cũng xem như là nghiên cứu sinh có tên tuổi ở đó, tuy rằng thường xuyên thích đi thì đi, không ở trường học được mấy lần.

"Muốn xem cậu."

Kì thật là đi xem Lục Niệm, ngày trước cô bỗng nhiên tâm huyết dâng trào, hỏi anh buổi chiều có thời gian hay không, rảnh rỗi thì bồi cô đi An Đại dạo vài vòng, sau đó tiện thể xem vài khóa học, rồi lại cùng nhau về nhà.

Tần Tự nhìn hai chữ 'về nhà' hiện lên ở màn hình, rất lâu đều không dời mắt, đoạn duỗi tay đánh xuống một chữ 'được'.

Lục Niệm xách theo hai ly cà phê đứng ở bên đường, kì thật là vô tình nghĩ đến việc gửi tin nhắn cho anh, hỏi Tần Tự có muốn cùng cô đi học hay không.

Lục Niệm nhìn qua phía đối diện, lập tức bắt gặp người thật đứng đó, liền cười cười đối với anh vẫy tay.

Tuổi tác của bọn họ kì thật đều không lớn, Lục Niệm càng không cần phải nói, chỉ là Tần Tự hôm nay vận hoodie cùng quần dài, mặt mày lại thanh lãnh xinh đẹp, thật sự không khác gì nam sinh đại học.

Lục Niệm dẫn anh đến khoa văn học, tiết này nói về《 nguyên minh thanh từ khúc 》, là cô cố tình chọn, bởi vì thể loại này tương đối mềm mại, lão sư cũng cực kì dễ nói chuyện, ngày thường học sinh cũng tới không nhiều lắm, trong phòng phân bố nhân khẩu khá thưa thớt.

Chỗ ngồi của hai người gần nhau, nhưng là không có giao lưu nhiều, tựa hồ chỉ như đồng học không có quá nhiều nhận thức.

Lục Niệm lấy ra notebook hướng chỗ Tần Tự đẩy tới, ánh mắt linh động nghiêng đầu, nhợt nhạt cười một tiếng, sau đó liền thực mau ngồi nghiêm chỉnh lại, làm như không quen biết anh.

Nếu là tới đi học, vậy thì phải trải nghiệm hết nha.

Tần Tự hiểu được, an tĩnh nhận lấy vở, đem hết nội dung khóa học nhớ được viết vào toàn bộ.

Không ngờ vừa mới ngồi được nửa giờ, lão sư trên bục cư nhiên mời anh đứng dậy trả lời.

" Vị đồng học này, chúng ta vừa mới thảo luận về phong cách đặc điểm của thơ từ, em có thể nói cho tôi nghe thử suy nghĩ của mình về vấn đề này không?"

Lục Niệm nhịn cười, Tần Tự là loại học sinh ưu tú thuần tự nhiên, cô cảm thấy anh chắc chắn đối với vấn đề này dốt đặc cán mai, một chữ cũng không nói được.

Nhớ tới thành tích lúc trước của anh vẫn luôn là đứng đầu bảng tuyệt trần, đại học cũng thuộc hàng đỉnh cấp trong nước, từ trên xuống dưới đều tỏa ra hào quang học sinh tốt, trách không được lão sư muốn hỏi.

Lục Niệm cho rằng anh muốn xấu mặt.

Thực không ngờ Tần Tự lại gọn gàng chỉ rõ vấn đề, cư nhiên còn rất có kiến giải, cơ bản đều nhớ kỹ nội dung lão sư trình bày lúc trước.

" Đáp rất khá." Lão sư vừa lòng vô cùng, "Đồng học, em là người của Viện Văn Học à? Sao trước nay thầy chưa từng gặp qua nhỉ?"

Lục Niệm, "...?"

Tần Tự chỗ nào ra dáng người của Viện Văn Học?

Học sinh của Viện Văn Học sẽ nói những câu tức chết người như anh sao?

" Ngoại viện, tới cọ khóa." Tần Tự không để ý đáp.

Lão sư cảm động, "Nếu em cảm thấy có hứng thú, sau khóa học có thể đến văn phòng thảo luận thêm một chút."

Lục Niệm, "...?"

Đây là kẻ xướng người họa sao?

Cô thở dài, đột nhiên nhớ tới trí nhớ của Tần Tự từ trước đến nay vẫn luôn rất tốt, cơ bản nhìn qua cái gì đều có thể nhớ kĩ thật lâu, mấy vấn đề nhỏ xíu của lão sư làm sao có thể khiến anh xấu mặt được cơ chứ?

Khóa học kéo dài cả một buổi chiều, khoảng thời gian nghỉ giữa giờ nhiều nhất cũng chỉ giới hạn trong mười phút, trừ bỏ học sinh ra ngoài mua nước ra, hầu hết mọi người đều sẽ ngồi ở tại chỗ xem sách.

Chờ Tần Tự trở về ngồi xuống chỗ xong, Lục Niệm nghiêng đầu đem bút nhẹ nhàng chọc chọc vào tay anh, người nọ cảm giác được khẽ chuyển tầm mắt về phía cô.

Lục Niệm bĩu môi, lén lút câu lấy chân anh cọ cọ.

Quả nhiên chỉ vài giây sau, mang tai Tần Tự đã đỏ lên.

" Đồng học, cô làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến người khác." Nữ sinh bên cạnh không nhịn được nói, dù sao dáng vẻ của Tần Tự cũng quá gây chú ý, đặc biệt là ở Viện Văn Học ngàn năm không có lấy một nam sinh, người mang bộ dạng xuất sắc càng hiếm có, cô ấy đã chú ý rất lâu, hiện tại Lục Niệm làm ra động tác lớn mật thế này, tức khắc cảm thấy có chút khó chịu.

Lục Niệm cười cười, bướng bỉnh hỏi, "Anh ấy chính là thích như vậy, đúng không?"

Nữ hài gò má tuyết trắng, ngữ khí trêu chọc lại cười đến thực ôn nhu, loại biểu tình này nguyên bản thực mâu thuẫn, nhưng ở trên khuôn mặt cô lại hòa hợp lạ thường, tỏa ra một loại khí chất độc đáo.

Tần Tự, "..."

Bỗng chốc lâm vào trầm mặc lúng túng.

Lục Niệm nghiêm trang nói, "Xin lỗi, quấy rầy chị rồi, trở về em sẽ nhắc nhở anh ấy."

Nữ sinh kia đột nhiên thật xấu hổ, cô ấy không nghĩ tới hai người là một cặp, rõ ràng nhìn thái độ một chút cũng không giống.

Tần Tự đem notebook đẩy qua chỗ Lục Niệm, chữ viết của anh sạch sẽ rõ ràng, một lỗi nhỏ cũng không có.

Hai người cùng nhau rời khỏi khu dạy học, mặt trời ngã về tây, ở bên ngoài rắc một mảnh chiều tà.

" Khi trước anh ở A đại mấy năm, trải qua như thế nào a?" Lục Niệm đột nhiên hỏi.

" Đi học, thực tập." Tần Tự không nhanh không chậm đáp, "Bình thường đều không ở trường học."

Cuộc sống của anh lúc đó vội vội vàng vàng, như mấy loại chương trình học này của cô, anh cơ bản đều không duyệt, vì cố gắng nhanh nhất thu thập đủ chính chỉ tốt nghiệp, phong cảnh trong trường học cơ bản là không có thời gian ngắm, chỉ có thể giành giật từng giây đi.

Lục Niệm nhướn mày, cuối cùng cũng nguyện ý kể về chuyện phát sinh mấy năm trước, tiến bộ. nha.

...

Mấy ngày này Lục Niệm cũng bắt đầu xem Thanh Phong Uyển trở thành nhà mình, mang đến không ít vật phẩm, phòng khách được cô trải thảm, đồng thời gắn thêm một bộ tranh sơn dầu do chính mình vẽ, nhìn vào cực kì xinh đẹp.

Hai người đặt đồ vật vào cùng một chỗ, bắt đầu càng giống với một đôi tình nhân thật sự.

Buổi tối trở về, Lục Niệm không hiểu tại sao bản thân đột nhiên có chút hưng phấn, nhón chân ghé vào cửa sổ, cười cười hỏi, "Anh còn nhớ trước kia từng dạy kèm em không?"

Tần Tự dời tầm mắt gật đầu, "Nhớ."

Làm sao có thể không nhớ, khoảng thời gian cao trung ấy thực sự rất quý giá đối với anh.

Lục Niệm nói thầm, "Em biết anh khi đó là vì lấy lòng ba em, muốn đi Lục thị thực tập nên mới đến."

Tần Tự trầm mặc, chuyện này xác thực là do chính miệng anh nói.

"Lúc ấy còn nói gì nhỉ?" Cô ngẫm nghĩ, bắt chước ngữ khí lãnh đạm của anh, "Em nghĩ tôi đến dạy em, là bởi vì tiền lương cao sao?"

Lục Niệm nhướn mày, có chút không hiểu nổi lên tiếng, "Anh từ khi nào lương tâm trỗi dậy bắt đầu thích em? Chẳng lẽ đi ra ngoài mấy năm, bỗng dưng mạch não được khai thông?

Thái độ trước kia ác liệt như vậy, nói đi là đi, vừa trở lại liền biến thành thế này.

Tần Tự mím môi, "...Nhiều năm trôi qua, tư tưởng khác biệt."

Lục Niệm, "..."

Cái này cũng không phải thứ cô muốn nghe.

Lục Niệm ném bút vẽ, ngang ngạnh chuyển chủ đề, "Bạn học Tần, hôm nay học bài như thế nào? Bằng không Lục lão sư giáo huấn em một chút, miễn phí?"

Cô sà vào lòng anh, cười tủm tỉm, "Anh hôm nay vô cùng xinh đẹp, mấy học tỷ ngồi bên cạnh liên tục liếc mắt nhìn, sau khóa còn lại hỏi em phương thức liên lạc."

Hầu kết Tần Tự lăn lăn, "Không chú ý."

Từ đầu đến cuối anh đều chăm chú nghe giảng, chép bài, thật sự một chút cũng không biết.

"Thích không?" Lục Niệm câu chân đá anh.

Tần Tự có chút chật vật, "Không thích..."

Cô nghiêng đầu, "Không thích?"

"Giả đứng đắn, em thấy anh... rõ ràng là cực kì thích."

Ngoài miệng nói không, nhưng thân thể lại rất thành thật.

"Vậy không ngồi nữa, em đi." Lục Niệm bĩu môi định ngồi dậy.

Tần Tự cắn chặt răng, đầu ngón tay dùng sức chế trụ eo cô, giọng nói khàn khàn, "Thích..."

Thích, thích rất nhiều năm, thích cô cho anh hết thảy.

Bộ dạng cao ngạo của ngày xưa đều đã biến mấy, trong mắt trong lòng anh hiện tại đều là Lục Niệm, vì cô cái gì anh cũng có thể làm.

Lục Niệm chống thân thể, trực tiếp đem đầu sà vào ngực anh, thấp giọng nói " Em cũng rất thích."

...

Tác giả có lời muốn nói:

Hôn sau.

Niệm Niệm cười đến tà mị quyến rũ, "...Như vậy, thoải mái sao?"

Tứ Tứ nhãi con, "..."

Kỳ thật xem phản ứng liền ok, thân thể của anh đã quá mức thành thật, nhưng mà Niệm Niệm vẫn muốn ép miệng phải nói ra, hì hì.

Quá ác độc, quá thú vị.

Tiến độ dạy dỗ: 50%